Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông

Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông >

Thursday, 17 July 2014

Trung Cộng rút giàn khoan HD981 ???

Trung Cộng rút giàn khoan HD981

Một tàu tuần duyên TC gần giàn khoan
DienDanCTM - 16/7/2014

China Oilfield Services Ltd, một đơn vị của Công ty China National Offshore Oil Corp (Tập Đoàn Dầu Khí Ngoài Khơi Quốc Gia Trung Quốc) của nhà nước Trung Cộng cho hay là giàn khoan dầu biển sâu của họ là HYSY 981 đã hoàn tất việc thăm dò và đào dầu ở ngoài khơi Đảo Triton (tên tiếng Hoa là Zhongjian Island) thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Được biết là giàn khoan HD 981 đã được dời về gần Đảo Hải Nam và tất cả các tàu bảo vệ giàn khoan của Trung Cộng cũng đã rời khỏi khu vực.

Bắc Kinh đã rút giàn khoan sớm hơn dự trù vì trận bão rất lớn Rammasun thay vì đến mùa biển động bắt đầu khoảng đầu tháng 8. Tuy nhiên, giới quan sát quốc tế tiên đoán Bắc Kinh liền sau đó sẽ tuyên bố là vùng biển quanh giàn khoan này là vùng quân sự cấm tàu bè qua lại và sẽ đưa tàu hải quân đến chiếm đóng và, khi thế giới đã quen dần với việc kéo giàn khoan đến và đi, sau mùa biển động năm nay, Bắc Kinh sẽ giăng tràn ngập nhiều giàn khoan khác. Cho đến nay, các tiên đoán của giới quan sát đã diễn ra đúng với thực tế.

Liệu nhà cầm quyền Việt Nam có tuyên bố đây là "chiến thắng" của họ (dù không làm gì cả) và lại ngủ yên trên chiến thắng đó hay không? Và quan trọng không kém, liệu việc rút giàn khoan đi có làm ngưng việc bắn, giết, giam giữ các ngư dân Việt Nam đang bị nhà cầm quyền đẩy ra "bám biển" hay không?



Một chính quyền bình thường đối với Biển Đông

Vũ Đại Việt

16.07.2014 
Mặc dù giàn khoan HD981 của Trung Cộng (TC) đã phải rút đi trước thời hạn dự trù một tháng để tránh bão, nhưng sự căng thẳng mang tính đối đầu giữa VN và TC trong suốt 75 ngày qua, cũng như nhiều biến cố tương tự trên Biển Đông sẽ diễn ra trong những năm tháng trước mặt, khiến người ta không khỏi đặt ra những chuẩn mực hành xử mà bất cứ một chính quyền bình thường nào cũng dự kiến để đối phó với những sự việc như vậy; đặc biệt là trước một đối thủ mà manh tâm xâm lấn của họ không còn che đậy gì nữa thì chiến tranh cũng là điều không thế loại trừ. Do đó, dự kiến xẩy ra xung đột quân sự hoặc không cũng đều phải được đặt ra.

Xét về tương quan lực lượng giữa VN và TC thì nước ta thất thế về nhiều mặt:

1- Quân sự: Rõ ràng nhất về số lượng khí tài cũng như trình độ kỹ thuật. Hầu hết vũ khí của VN lẫn TC đều mua của Nga, TC mua nhiều hơn, thế hệ vũ khí mới hơn, cho nên nếu xẩy ra một cuộc chiến tranh quy ước và trong ngắn hạn thì VN có nhiều phần thua. Tuy nhiên, càng về hướng nam thì TC sẽ càng bị mất đi những ưu thế vừa kể. Đặc biệt là Biển Đông lại hoàn toàn nằm trong sự khống chế của không quân VN xuất phát từ những căn cứ ven biển miền Trung. điều mà không quân Trung Cộng không thể với tới khi họ chưa có nổi một hàng không mẫu hạm khả dụng. Tuy có thể thắng trong một cuộc chiến giới hạn và chớp nhoáng nhưng không có nghĩa là TC có thể đè bẹp quân đội VN một cách chớp nhoáng với ít tổn thất. Quân đội VN có nhiều kinh nghiệm đánh du kích chiến, kinh nghiệm này sẽ càng được phát huy khi chiến trường là đất nhà hay biển nhà. Như vậy chiến thắng đầu tiên của TC sẽ dần dần trở thành khúc xương khó nuốt, làm chúng tiêu hao xương máu và tài lực vô tận và nhiên hậu về lâu về dài thì chưa chắc “mèo nào cắn mỉu nào”.

Khi đặt ra tình huống chiến tranh thì cũng phải xét đến việc liệu TC có dám gây chiến hay không khi mà mầm nội loạn ở nước Tàu, không chỉ ở những vùng lãnh thổ “biên trấn” như Tân Cương, Tây Tạng mà ngay cả ở trong nội địa, luôn luôn là điều bận lòng giới lãnh đạo nước này. Trong bài nói chuyện với cán bộ tháng 3 năm ngoái ông Tập Cận Bình đã không che dấu điều này, mà cách thức để tránh của ông là thỉnh thoảng “quậy nồi canh để khỏi bị sôi trào” tránh nguy cơ dẫn đến nước Trung Hoa bị vỡ vụn ra nhiều mảnh. Ngược lại thì phía VN có dám đối đầu với một cuộc chiến hay không, vì có “dám” thì mới nghĩ đến cách thức đánh để thắng. Xét về mặt thực tế thì cả hai phía đều “sợ” chiến tranh. Họ sợ chẳng phải vì cả hai đều “yêu” hoà bình, mà vì nếu xẩy ra chiến tranh thì cả hai chế độ cộng sản sẽ đều dễ dàng bị xụp đổ hơn vì những xung lực đã tích tụ từ lâu, khi có cơ hội sẽ bùng nổ để giật sập những chế độ không được lòng dân trên hai nước này.

2- Kinh tế: Nước ta hiện nay lệ thuộc TC nhiều về kinh tế. TC có thể xiết, gây áp lực phong toả kinh tế ta; tuy TC có thể bị thiệt hại nhiều hơn ta nếu giao tranh về kinh tế vì trong giao thương Việt-Hoa, TC đang được lợi hơn ta rất nhiều, nhưng giữa anh giàu và anh nghèo, anh giàu vẫn thoải mái dù mất 1 ngàn, anh nghèo thì dù mất chỉ có 1 trăm vẫn có thể xập tiệm.Tuy thế, cái khó khan về kinh tế của ta sẽ không đến nỗi tuyệt vọng vì hiện nay Tàu không thể hoàn toàn phong toả kinh tế ta, vì nước ta đang có nhiều cơ hội mở ra hội nhập vào kinh tế toàn cầu..

3- Ngoại giao: Mạnh nhờ gạo, bạo nhờ tiền. Ở tư thế siêu cường số 2 trên thế giới, và có tư thế phủ quyết trong LHQ, TC có lợi thế ngoại giao hơn, có thể ảnh hưởng đến các nước khác, khiến tiếng nói của Bắc Kinh có trọng lượng hơn tiếng nói Hà Nội trên chính trường quốc tế. Tuy thế, từ trước đến nay TC luôn luôn ở vào thế cô độc, không có đồng minh. Thái độ hung hăng của TC đồng thời cũng là mối đe doạ cho Tây Phương và các nước lân cận với Tàu, nhất là qua thái độ hành xử du côn của TC trên Biển Đông, một thuỷ lộ vô cùng quan trọng của thế giới, càng khiến TC cô độc hơn. Nếu biết vận dụng sự lo ngại vừa kể của thế giới đối với TC trên đấu trường ngoại giao, VN có thể san bằng khoảng cách bất lợi ngoại giao nói trên. Tuy nhiên, trên thực tế thì CSVN cũng cô đơn không kém gì TC. Cái ý thức hệ VN đang ôm giữ tự nó đã khiến các nước dân chủ không bao giờ đứng chung với VN trên một chiến tuyến. 

Với tương quan lực lượng kể trên, khi TC xâm phạm chủ quyền lãnh hải VN một cách trắng trợn, và làm tổn hại nền ngư nghiệp của ta (bắt giết ngư dân ta, cấm đoán ngư dân ta đánh cá, thu hẹp ngư trường của ta), thì một chính phủ bình thường thực sự lo cho nước cho dân phải làm gì?

** Ráng kềm chế để tránh xung đột quân sự là điều nên làm. Nhưng điều này không có nghĩa là phải tỏ vẻ yếu hèn nhược để đối phương coi khinh được đằng chân tiến lên đằng đầu. Và càng không có nghĩa là xua ngư dân ra bám biển, cảnh sát biển ra vờn lách tàu chiến địch,  phong cho ngư dân làm cột mốc sống trên biển (1), để rồi nếu hy sinh thì được phong làm liệt sĩ (2), trong khi đó thì lực lượng chính để bảo vệ lãnh hải là hải quân thì lại chỉ bám bờ. Trong vụ tranh chấp vùng đảo Scarborough, tuy hải quân  Phillipines thua xa hải quân TC, tàu chiến Phillipines vẫn hiên ngang kéo ra dàn trận đối đầu với hải quân Tà , hai bên gờm nhau cả tháng trời với sự tự chế không nổ súng, rồi cùng lấy lý do mùa bão để rút quân. Mặc dù ngay sau đó TC đem tàu chiến trở lại và phong toả vùng đảo này, Philipines không làm gì được và không mang quân trở lại, mà dùng đòn pháp lý ngoại giao, ta thấy ít nhất nhà nước Phi đã không làm ô nhục quân đội mình và duy trì được tinh thần chiến đấu của quân dân mình.

** Một nhà nước bình thường luôn lấy dân làm gốc. Lúc phải đối diện với hiểm hoạ ngoại xâm thì nhà nước dựa vào dân để cùng dân đối phó. Không có chính quyền nào lại nói với dân là hãy để một mình nhà nước lo và giấu kín không chia sẻ với dân nhà nước lo như thế nào. Ngay cả dưới thời phong kiến khi mà dân vẫn còn coi vua quan như là bậc cha mẹ tuyệt đối, các vua nhà Trần vẫn phải tìm lấy sự đồng thuận của dân qua Hội Nghị Diên Hồng với câu hỏi “nên hoà hay nên chiến”.

** Khi thực sự muốn bảo vệ chủ quyền trước sự lấn áp của tên hàng xóm côn đồ, nếu mình yếu về cơ bắp quân sự, thì mình tìm đủ mọi cách khác để đối phó, trong đó cách la làng cho mọi người khác xúm vào quan sát và bênh vực mình là cách mà người yếu hay làm và thường làm chùn tay tên du đãng. Không có nhà nước bình thường nào chỉ la làng nửa vời rồi khi có vài nước khác bắt đầu lên tiếng bênh vực, thì lại gián tiếp chặn họ lại với lời trấn an không sao chỉ là hục hặc trong gia đình, chứ nói chung quan hệ giữa chúng tôi vẫn tốt đẹp. Chả trách mà tên du đãng càng ngày càng coi khinh công khai, đưa VN từ vị trí đàn em xuống hàng “con cái hoang đàng”. Thế giới có thể thương cảm một quốc gia yếu, nhưng khinh bỉ và không thể giúp đỡ một chính quyền hèn.

CSVN dùng lý cớ là mình phải đóng vai kẻ hiếu hoà, luôn mong muốn duy trì hoà bình nhưng sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Đây là câu nói chung chung của mọi nhà nước bình thường, nhưng hành động của nhà nước CSVN lại không phù hợp với lời nói. CƯ AN TƯ NGUY là một phương sách muôn đời của bất cứ một quốc gia nào.  Một quốc gia sống trong hòa bình thì phải lo chuẫn bị sẵn sàng cho tình huống xảy ra chiến tranh. Tiền nhân VN đã bao lần xử dụng phương sách này mới bảo vệ được  sự vẹn toàn của đất nước. Trong tình thế khẩn trương, giặc đã vào nhà và bức hại ngư dân ta thì không thể ngồi yên được nữa. Chuẩn bị chiến tranh không có nghĩa là chờ mua thêm vài tàu ngầm ki lô,  hoặc nói suông là vẫn âm thầm “chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.” Ta không đem quân đi đột kích ai để mà phải bí mật chuẩn bị chiến tranh. Chuẩn bị chiến tranh để tự vệ và duy trì hoà bình là phải khua chiêng gióng trống sao cho đối phương phải chần chừ suy nghĩ lại, cân nhắc giá phải trả nếu muốn động binh. Sự kiện TC đã tự chế không khai hoả trong vụ gờm súng với Phillipnes ở đảo Scarborough cũng như việc TC đã thông báo trước giàn khoan HD981 sẽ chỉ ở biển Đông vài tháng cho thấy trong thâm tâm TC chưa dám trắng trợn động binh và nhiều phần chỉ muốn thăm dò "mềm nắn, rắn buông". Năm 2007, khi TC dự trù tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, các cuộc biểu tình phản đối dữ dội cuối năm đó của thanh niên, sinh viên VN đã khiến TC phải ngưng lại và chối bỏ rằng họ không có kế hoạch này.

Một chính phủ bình thường phải cho tên bá quyền xâm lược thấy toàn dân toàn quân mình đang chuẩn bị sẵn sàng đương đầu với những ngày tháng khó khăn trước mặt về kinh tế và quân sự, sẵn sàng tinh thần cho một cuộc kháng chiến trường kỳ chống quân xâm lược. Một nhà nước bình thường trong hoàn cảnh này phải cho dân thấy bằng hành động cụ thể rằng mình đang làm hết những gì có thể làm được để bảo vệ chủ quyền đất nước để dân có thể tâm phục và tin tưởng.

CSVN đã không làm như vậy. Họ bắt dân nhắm mắt tin tưởng vào họ, tuyên truyền đề cao lòng yêu nước trong giới trẻ, nhưng lại chứng tỏ một thái độ khúm núm khiếp nhược trước Bắc Kinh cùng những hành động làm soi mòn tinh thần tự chủ bất khuất của quân dân Việt, như ngăn chặn cấm đoán những búc xúc tự phát chống TC của người dân, cấm quốc hội ra nghị quyết về Biển Đông, bắt hải quân bám bờ trong tủi nhục khoanh tay nhìn ngư dân mình và cảnh sát biển bị hải quân Tàu đàn áp ngay trong vùng biển của mình. Thỉnh thoảng nói cứng nhưng ngay sau đó lại run, lại vuốt ve khấu tấu TC, im lặng cam tâm làm phận con cái đối với TC, chấp nhận tư thế ngoại giao cả nước ngang bằng cấp dưới của tỉnh Quảng Đông (3).

Phải đợi đến gần hết 3 tháng khi giàn khoan sắp sửa rút theo lịch trình của TC, bộ ngoại giao CSVN mới làm ra vẻ tương đối mạnh dạn chính thức công bố lập trường bác bỏ yêu sách chủ quyền của TC đối với Hoàng Sa với những lập luận không có gì mới để biện minh cho sự chậm trễ chờ đợi để cho TC chủ động ra tay trước tranh thủ về mặt ngoại giao vấn đề Biển Đông với Liên Hiệp Quốc. Lối hành xử này cho thấy chế độ Hà Nội không thực tâm bảo vệ đất nước và những lời nói cứng của họ chỉ là nói suông với mục đích chính là xoa dịu sự bực tức của người dân mà thôi và rồi khi giàn khoan rút đi, họ sẽ tự nhận công thắng lợi, khoe rằng cách xử trí của họ là đúng đắn, dù trên thực chất TC đã đạt được hoàn toàn mục đích đóng dấu chủ quyền của họ trên Biển Đông, khẳng định uy quyền của mình trên đứa con hoang đàng khiến nó phải chịu nhục, và khoá chặt hải phận VN trong vùng lưỡi bò của TC.

Thực ra, TC không thể tìm ra một tay sai chư hầu nào tốt hơn CSVN mà chả cần chiến tranh nên có nhiều phần sau khi nhắc nhở xác quyết lại quan hệ cha con với Hà Nội, TC sẽ để cho CSVN lại một chút thể diện để khỏi bị dân phẫn uất vùng lên lật đổ. Cụ thể như việc TC tạm rút giàn khoan để Bắc Kinh và Hà Nội đều có thể tuyên bố “hai bên cùng thắng”.
Nguồn dẫn:
(1) phát biểu của Trương Tấn Sang: http://www.baomoi.com/Source/Bao-Phu-Nu-Online/91.epi
(2) Đề nghị của chủ tịch Hội Nghề Cá: http://dantri.com.vn/blog/khong-quy-goi-run-so-truoc-bat-ky-suc-manh-bao...
(3) Học thêm kẻ thù và rước thêm kẻ thù!: Xã L
Thông Tin Đức Quốc http://www.ttdq.de/node/1576

TQ di dời giàn khoan sau khi đảng CSVN chấp nhận đầu hàng

Hoàng Trần

16.07.2014
Về cơ bản, giới lãnh đạo chóp bu cộng sản đã chấp nhận đầu hàng

Phát biểu trong phiên họp chính phủ ngày 16/7, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã lên tiếng “yêu cầu Trung Quốc không tái diễn hành vi hạ đặt trái phép giàn khoan” trong vùng biển Việt Nam.

Cùng ngày, người phát ngôn bộ ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng nêu tuyên bố “Việt Nam yêu cầu Trung Quốc không đưa giàn khoan Hải Dương-981 quay trở lại hoặc đưa bất cứ giàn khoan nào khác vào hoạt động ở khu vực lô dầu khí 143 của Việt Nam hoặc bất kỳ khu vực nào khác thuộc vùng biển của Việt Nam”.

Di dời giàn khoan do bão?

Các tuyên đố trên được chính phủ nêu ra trong thời điểm phía TQ thông báo giàn khoan 981 đã ''hoàn thành nhiệm vụ”, đồng thời cho di dời giàn khoan cùng đội tàu chiến với lý do mùa mưa bão sắp đến.

Hiện siêu bão Rammasun (Thần Sấm) mạnh cấp 13 sắp đổ bộ vào Biển Đông. Dù là giàn khoan khủng như HD 981 cũng khó có thể chống đỡ nổi với siêu bão Rammasun mà không bị thiệt hại.

Sự kiện giàn khoan Trung Quốc 'chuồn' khỏi Biển Đông tránh bão đã lập tức trở thành đề tài cho bộ máy tuyên truyền cộng sản thi nhau 'nổ' tưng bừng.

Một vị tướng quân đội còn lạc quan phán “Đây là sự thành công về cuộc chiến về pháp lý, về ngoại giao của Nhà nước và Nhân dân Việt Nam”.

Trên thực tế, nhà cầm quyền CSVN vẫn chưa dám kiện TQ ra tòa án quốc tế, thậm chí đến một nghị quyết phản đối cũng không được quốc hội CSVN ban hành.

“Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng”

Đó là kết luận của nhà báo nổi tiếng Roger Mitton viết trên The Myanmar Times. Bài báo cho biết, việc TQ đưa giàn khoan 981 vào Biển Đông đã khiến giới lãnh đạo chóp bu CS tỏ ra 'sốc và sợ hãi', đồng thời gây nên sự bất đồng nghiêm trọng trong bộ chính trị.

Trong chuyến thăm Việt Nam, ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì  đã lớn tiếng cảnh báo rằng Việt Nam sẽ hứng chịu tổn thất nặng nều nếu hợp tác với các nước khác, cụ thể là Hoa Kỳ, trong việc chống lại tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc.

Đồng thời, Dương Khiết Trì cũng ra lệnh cho giới lãnh đạo CSVN không được tham gia cùng Philippines trong nhằm kiện Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc.

Ngay sau khi Dương Khiết Trì về, bộ chính trị lập tức triệu tập một cuộc họp với những tranh luận nảy lửa.

Sau cùng, nhóm thân Trung Quốc tiếp tục thắng thế. Điều này được thấy rõ khi chuyến đi Mỹ cầu viện của bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh bị hoãn vô thời hạn. Mặc dù trước đó, chuyến thăm được dự kiến sẽ diễn ra trong tháng 7.

“Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng. Sẽ không có thêm các cuộc biểu tình, không có việc kiện lên Liên Hợp Quốc, sẽ không xảy ra các trận diễn tập quân sự với Mỹ và không có chuyện dẫn đầu mặt trận ASEAN thống nhất nhằm chống lại Bắc Kinh”, Roger Mitton viết

Hoàng Trần
Nguồn: danlambaovn.blogspot.com

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh bình luận nhanh việc Trung Quốc rút giàn khoan

Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguyễn Xuân Diện: 06h sáng nay, tôi báo cáo với Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh về tình hình Biển Đông: Nửa đêm qua, Trung Cộng đã rút giàn khoan ra khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã nhận định và bình luận như sau:

Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh:
Trung Quốc rút giàn khoan tại thời điểm này không phải là họ từ bỏ dã tâm độc chiếm Biển Đông, xâm lược Việt Nam; cũng không phải do cơn bão Rammansun. Họ rút giàn khoan vì biết Hội nghị trung ương (Đảng CSVN*) sắp triệu tập để bàn riêng về tình hình Biển Đông và quyết định có kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế hay không. 

Họ rút giàn khoan để ngăn chặn không cho BCH TW  có lý do bàn về vấn đề Biển Đông nữa, đồng thời làm cho dư luận thế giới dịu đi, không phê phán gay gắt họ nữa. 

Im ắng một thời gian thì họ lại tiếp tục lấn chiếm. Lúc đó, dư luận thế giới thấy rằng Việt Nam không đấu tranh, từ bỏ việc kiện Trung Quốc thì thế giới không ủng hộ nữa.

Thế là Trung Quốc càng ngày tiếp tục lấn tới, mạnh mẽ hơn, thành ra VN bị mắc bẫy và bi cô lập hoàn toàn.

Nguồn: http://xuandienhannom.blogspot.com.au/2014/07/tuong-nguyen-trong-vinh-nhan-inh-va.html


__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Popular Posts

Popular Posts

Loading...

My Blog List