Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông

Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông

>

Tuesday, 20 February 2018

Ba tài liệu mới liên quan đến Biển Đông do một số viên chức cao cấp trong quân lực Hoa Kỳ soạn thảo


          Baì rất giá trị đọc và tiếp phổ biến, ht

From: Tuan Le wrote
Sent: Wednesday, February 14, 2018 1:38 PM
Subject: Ba tài liệu mới liên quan đến Biển Đông do một số viên chức cao cấp trong quân lực Hoa Kỳ soạn thảo

Ba tài liệu mới liên quan đến Biển Đông
do một số viên chức cao cấp
trong quân lực Hoa Kỳ soạn thảo


Trần Huy Bích
  

Sau khi Trung Cộng dùng binh lực cướp quần đảo Hoàng Sa từ Việt Nam tháng 1 năm 1974, rồi bộc lộ tham vọng muốn độc chiếm Biển Đông, nhiều cuốn biên khảo về Hoàng Sa, Trường Sa, các đảo, các bãi đá, tài nguyên, cùng tình trạng pháp lý trên Biển Đông đã được học giới quốc tế soạn thảo. Hầu hết tác giả các sách ấy là những nhà nghiên cứu dân sự.  Năm 2001, một Hải quân Đại tá của Hoa Kỳ, giáo sư tại National War College ở Washington, DC là Đại tá Bernard D. Cole cho xuất bản cuốn The Great Wall at Sea để trình bày những nghiên cứu của ông về hải quân Trung Cộng. 

Cuốn sách rất được chú ý và đã Học viện Hải quân Hoa Kỳ tại Annapolis, Maryland tái bản với những cập nhật cần thiết năm 2010. Nhưng nội dung cuốn ấy cũng chỉ trình bày chính sách bành trướng của Cộng sản Trung Hoa một cách khái quát, rồi đến việc tổ chức hải quân, các loại tàu, tàu ngầm, máy bay yểm trợ, các loại võ khí. Sang lãnh vực nhân sự, cuốn sách nói tới cơ cấu tổ chức, các chuyên viên, việc huấn luyện, và thể thức điều động của hải quân Trung Cộng.
Image result for The Great Wall at Sea: China’s Navy in the 21st CenturyImage result for The Great Wall at Sea: China’s Navy in the 21st Century
The Great Wall at Sea: China’s Navy in the 21st Century
2nd ed. Annapolis, MD : Naval Institute Press, 2010

Qua hai năm 2013 và 2014, hai cuốn sách về các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa được Đại học Chiến tranh của Hoa Kỳ (U.S. Army War College) phối hợp với Viện Nghiên cứu Chiến lược (Strategic Studies Institute, thường được viết tắt là SSI) ở Carlisle, Pennsylvania xuất bản. Tác giả các cuốn ấy là cựu Trung tá Không quân Claren J. Bouchat. Trung tá Bouchat từng phục vụ tại nhiều nhiệm sở khác nhau ở Á Đông, sau khi về hưu cũng trở thành giảng sư tại U.S. Army War College. Ông cũng dạy địa dư cùng Đông-Á học (East Asia Studies) tại University of Maryland và U.S. Air Force Academy ở Colorado.

Image result for The Paracel Islands and U.S. Interests and Approaches in the South China Sea (Carlisle, PA : U.S. Army War College & Strategic Studies Institute, 2014)Image result for The Paracel Islands and U.S. Interests and Approaches in the South China Sea (Carlisle, PA : U.S. Army War College & Strategic Studies Institute, 2014)
  1. The Paracel Islands and U.S. Interests and Approaches in the South China Sea
(Carlisle, PA : U.S. Army War College & Strategic Studies Institute, 2014)
  1. Dangerous Ground: The Spratly Islands and U.S. Interests and Approaches
(Carlisle, PA : U.S. Army War College & Strategic Studies Institute, 2013)

Như nhan đề đã ghi rõ, mục tiêu của hai cuốn biên khảo trên là quyền lợi của Hoa Kỳ (“U.S. interests”). Sau khi trình bày lý lẽ của các phe tranh chấp cùng hiện trạng của việc chiếm giữ, tác giả chỉ cho biết đó một vùng “nguy hiểm.” Quyền lợi chính của Hoa Kỳ là tự do lưu thông. Tác giả gợi ý chính phủ Mỹ chỉ nên giữ vai trò một trung gian hòa giải và hàn gắn (a conciliator), một trọng tài vô tư, một người giữ thăng bằng (an honest broker, balancer), hai điều rất khó thực hiện trước tham vọng bành trướng quá đáng và thái độ càng ngày càng hung hăng của Trung Cộng. Hai cuốn sách trên đã được thực hiện thành e-book và có thể đọc dưới dạng PDF tại những trạm nối sau:


Image result for The Paracel Islands and U.S. Interests and Approaches in the South China Sea (Carlisle, PA : U.S. Army War College & Strategic Studies Institute, 2014) 
Trong năm 2011, một cuốn nghiên cứu nữa về hải quân Trung Cộng được Trung tâm Nghiên cứu về Quân vụ Trung Hoa (Center for the Study of Chinese Military Affairs) và Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc gia (Institute for National Strategic Studies) thuộc Đại học Quốc phòng của Hoa Kỳ (U.S. National Defense University) đồng xuất bản.  Nhan đề cho thấy các tác giả đi sâu hơn vào một số vấn đề cụ thể: The Chinese Navy: Expanding Capabilities, Evolving Roles—Senkakus, Taiwan, Diaoyu, Paracel, Spratly Islands nhưng nội dung vẫn là những phân tích tổng quát. Đúng ra, đậy là bản cập nhật và bổ túc những bài thuyết trình mang tính cách lịch sử và nghiên cứu kỹ thuật được tổ chức ở Đài Bắc năm 2007.. 

Thuyết trình đoàn gồm một số nhà lãnh đạo của hải quân Hoa Kỳ: hai cựu Đề đốc (Rear Admiral), một cựu Hải quân Đại tá (Navy Captain), có người từng làm Tùy viên Quân sự tại tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Bắc Kinh, có người từng là Giám đốc sở Chính sách Đông Á Châu (East Asia Policy) thuộc Bộ Quốc phòng, hoặc Giám đốc về Chiến lược, Kế hoạch Chiến tranh và Chính sách (Strategy, War Plans and Policy) tại Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Hoa Kỳ (U.S. Pacific Command). Cũng có những bài thuyết trình của một số trí thức, học giả dân sự phục vụ trong ngành Quốc phòng, như một vị Tiến sĩ về Bang giao Quốc tế tại Đại học Princeton, đảm nhận chức Giám đốc Nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc gia tại Đại học Quốc phòng (Director of Studies, Institute for National Strategic Studies at U.S. National Defense University). 

Trong sách cũng có một bài thuyết trình của vị Thứ trưởng đặc trách Chính sách (Deputy Minister for Policy) tại Bộ Quốc phòng của chính phủ Trung Hoa Dân Quốc tại Đài Loan. Cuốn sách chỉ đưa ra những đề nghị rất ôn hòa cho chính phủ Hoa Kỳ. Trong phần kết luận bài thuyết trình của mình, Đề đốc Michael McDevitt chỉ dự phóng chính phủ Hoa Kỳ sẽ làm đủ mọi cách để khả năng của mình tại phía Đông Á Châu lúc nào cũng ngang bằng hoặc trội hơn khả năng của Hoa lục. Trong khi ấy, Đề đốc Eric A. McVadon đề nghị hải quân Hoa Kỳ dùng lực lượng mạnh mẽ của mình để ngăn ngừa, giúp đỡ, bảo vệ, và cộng tác (deter, assist, protect, and cooperate), tránh vận dụng khả năng chiến đấu một cách không cần thiết. Ông dẫn quan niệm của Tôn Tử đối với chiến tranh: cuộc chiến tranh chắc chắn thắng là cuộc chiến tranh không cần đánh.

                                             Image result for Hai ấn bản khác nhau của The Chinese Navy: Expanding Capacities, Evolving Roles—Senkakus, Taiwan, Diaoyu, Paracel, Spratly Islands (Washington, DC : US Department of Defense, 2011)
Hai ấn bản khác nhau của The Chinese Navy: Expanding Capacities,
Evolving Roles—Senkakus, Taiwan, Diaoyu, Paracel, Spratly Islands
(Washington, DC : US Department of Defense, 2011)

Cuốn sách có thể đọc dưới dạng PDF tại trạm nối sau đây:


Một thay đổi đáng chú ý xuất hiện trong một tài liệu nghiên cứu công phu được thực hiện năm 2014. Đó là cuốn China versus Vietnam: An Analysis of the Competing Claims in the South China Sea (Trung Hoa đối chiếu với Việt Nam: Phân tích những tranh chấp chủ quyền trong biển Nam Trung Hoa). Tác giả của bản nghiên cứu ấy là Hải quân Đại tá Raul (Pete) Pedrozo, sau khi về hưu là giáo sư về Quốc tế Công pháp (International Law) tại Học viện Hải quân Hoa Kỳ. Ông cũng là Chuyên viên Pháp lý tại Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, và là Phụ tá đặc biệt của vị Thứ trưởng đặc trách về Chính sách tại Bộ Quốc phòng (Special Assistant to the Under Secretary of Defense for Policy).  Đây là một bản phân tích trên khía cạnh pháp lý (legal analysis), được thực hiện theo chỉ định, là một phần của một dự án kế hoạch lớn hơn, có nhan đề “U.S. policy options in the South China Sea” (Những lựa chọn khác nhau về chính sách của Hoa Kỳ trong biển Nam Trung Hoa). Bản nghiên cứu ấy được Center for Naval Analyses (CNA) phổ biến một cách không giới hạn tới công chúng (distribution unlimited, for public release) tháng 8 năm 2014.
Image result for China versus Vietnam: an Analysis of the Competing Claims in the South China Sea (Arlington, VA : Center for Naval Analyses, 2014)
China versus Vietnam: an Analysis
of the Competing Claims in the South China Sea
(Arlington, VA : Center for Naval Analyses, 2014)

Trong bản nghiên cứu dày 132 trang khổ giấy văn kiện (8 ½ x 11), Giáo sư Pedrozo phân tích những đòi hỏi chủ quyền của Trung Hoa rồi tới của Việt Nam. Với mỗi phía, ông cân nhắc các chứng cớ lịch sử, đối chiếu lý lẽ được đưa ra với sự thật, xem xét việc khai thác và phát triển về kinh tế, tìm hiểu khả năng quản trị một cách hiệu quả (effective administration), rồi đến sự công nhận của cộng đồng quốc tế (international recognition). Phát hiện của ông được tóm lược trong phần kết luận như sau:

“Dựa vào những lý luận và chứng cớ do các bên đòi chủ quyền đưa ra và theo nguyên tắc chung của công pháp quốc tế  liên quan đến việc thủ đắc lãnh thổ, có vẻ là việc đòi chủ quyền của Việt Nam với những đảo ở biển Nam Trung Hoa ở cấp ưu việt hơn (superior) một cách rõ ràng.
Chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Paracels (= Hoàng Sa) có nền tảng chắc chắn trong lịch sử và theo pháp lý. Từ đầu thế kỷ 18, Việt Nam đã biểu lộ một ý định rõ rệt cho việc thiết lập chủ quyền trên các đảo qua sự thành lập một công ti do chính phủ bảo trợ để khai thác và quản trị các tài nguyên trên quần đảo ấy. Ý định đó được xác nhận qua việc sáp nhập các đảo và qua những hành động tượng trưng biểu lộ chủ quyền đầu thế kỷ 19, tiếp theo là sự quản trị các đảo một cách hòa bình, hiệu quả, và liên tục trong triều Nguyễn cho tới thời thuộc Pháp. Nước Pháp tiếp tục nhân danh Việt Nam quản trị các đảo, thực sự nắm chủ quyền và đóng giữ trong thập niên 1930. Sau đó, Pháp tiếp tục xác nhận chủ quyền trên quần đảo Paracels cho đến khi rời khỏi Đông Dương năm 1956. Sau khi Pháp rút đi, Nam Việt Nam (sau đó là Việt Nam thống nhất) quản trị các đảo một cách hiệu quả, không bao giờ ngưng xác nhận chủ quyền của mình trên quần đảo ấy, ngay cả sau khi Trung Hoa chiếm cứ một cách bất hợp pháp một phần của quần đảo năm 1956 và toàn thể quần đảo năm 1974.
Mặt khác, mãi đến năm 1909, việc chứng tỏ chủ quyền của Trung Hoa với quần đảo Paracels mới diễn ra lần đầu tiên, hai thế kỷ sau khi Việt Nam đã thiết lập chủ quyền trên các đảo một cách hiệu quả và hợp pháp. Thêm vào đó, việc Trung Hoa chiếm đóng Woody Island (= đảo Phú Lâm, Trung Cộng gọi là Vĩnh Hưng đảo) một cách bất hợp pháp năm 1956 và chiếm đóng toàn thể quần đảo bằng võ lực năm 1974, hiển nhiên đã vi phạm Điều 2(4) của Hiến chương Liên Hiệp Quốc, do đó không đem cho Trung Hoa một chủ quyền pháp lý minh bạch.”   

(“Based on the arguments and evidence submitted by the claimants and general principles of international law related to the acquisition of territory, it would appear that Vietnam clearly has a superior claim to the South China Sea islands.
Vietnam’s title to the Paracels is well founded in both history and law. Beginning in the early 18th century, Vietnam demonstrated a clear intent to assert sovereignty over the islands through the establishment of a governmentsponsored company to exploit and manage the resources of the archipelago. That intent was confirmed by the annexation of the islands and symbolic acts of sovereignty in the early 19th century, followed by peaceful, effective, and continuous administration of the islands by successive Nguyen dynasties until the advent of the French colonial period. France continued to effectively administer the islands on behalf of Vietnam and physically took possession and occupied the Paracels in the 1930s. Thereafter, France continued to assert its sovereignty over the Paracels until its departure from Indochina in 1956. Following the French withdrawal, South Vietnam (and subsequently a united Vietnam) effectively administered the islands and never ceased to assert Vietnamese sovereignty over the archipelago, even after China illegally occupied a portion of the islands in 1956 and the entire archipelago in 1974.
On the other hand, the first demonstration of Chinese sovereignty over the Paracels did not occur until 1909, two centuries after Vietnam had legally and effectively established its title to the islands. Moreover, China’s illegal occupation of Woody Island in 1956, and its occupation of the entire archipelago by force in 1974, clearly violate Article 2(4) of the UN Charter and accordingly do not confer a clear legal title to the Paracels”). ¹

Sang tới quần đảo Trường Sa (Spratly islands), Giáo sư Pedrozo viết:

“Với quần đảo Spratlys, nước Pháp sáp nhập những đảo ấy như những đất vô chủ trong thập niên 1930--Ở thời đó, chiếm đóng bằng sức mạnh là phương cách hợp pháp để thiết lập chủ quyền. Anh quốc, vốn đã kiểm soát một vài hòn đảo trong quần đảo Spratlys trong những năm 1800, từ bỏ việc tuyên bố chủ quyền sau khi Pháp sáp nhập và chiếm đóng, do đó chủ quyền của Pháp với quần đảo Spratlys được thiết lập hợp pháp và vững chắc. Chủ quyền từ Pháp được chuyển cho Nam Việt Nam trong thập niên 1950. Chính phủ Nam Việt Nam (và sau đó Việt Nam thống nhất) kiểm soát những đảo ấy một cách hiệu quả và hòa bình cho đến khi binh lực của Trung Hoa Dân Quốc (ROC = Republic of China) chiếm đóng một cách bất hợp pháp đảo Itu Aba (= đảo Ba Bình, chính phủ Đài Loan gọi là Thái Bình đảo) năm 1956, và binh lực của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (PRC = People’s Republic of China) chiếm đóng một cách bất hợp pháp một số đảo nhỏ năm 1988.
Việc Trung Hoa Dân Quốc chiếm đóng đảo Itu Aba năm 1946 và 1956, và việc Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa xâm lăng quần đảo Spratlys năm 1988 vi phạm Điều 2(4) của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, không thể cho Trung Hoa cũng như Đài Loan có chủ quyền minh bạch đối với quần đảo Spratlys… Việc Trung Hoa đòi hỏi chủ quyền trên quần đảo Spratlys không có căn bản pháp lý theo quốc tế công pháp.”

(“With regard to the Spratlys, France annexed the islands as terra nullius in the 1930s—at the time, occupation by force was a valid method of acquiring sovereignty over territory. Great Britain, which had controlled some of the Spratly Islands in the 1800s, abandoned its claims following the French annexation and effective occupation, so French title to the Spratlys was legally and soundly established. France’s title to the archipelago was ceded to South Vietnam in the 1950s and the South Vietnamese government (and subsequently a united Vietnam) effectively and peacefully controlled the islands until ROC forces illegally occupied Itu Aba Island in 1956 and PRC forces illegally occupied a number of islets in the archipelago in 1988.
The ROC’s occupation of Itu Aba Island in 1946 and 1956, and the PRC’s invasion of the Spratlys in 1988, violate Article 2(4) of the UN Charter and cannot confer clear title to the Spratlys to either Taiwan or China… China’s claim to the Spratlys has no legal basis in international law”).²

Toàn văn bản nghiên cứu của Giáo sư Pedrozo, được thực hiện thành một e-book, có thể đọc tại trạm nối sau đây:


Những nhận định do Giáo sư Pedrozo đưa ra quan trọng và hữu ích vì trong tác phẩm của một số học giả Tây phương phổ biến trước ông có những phán đoán thuận lợi cho Trung Hoa, hoặc hoàn toàn bênh vực Trung Hoa. Sau khi cướp được toàn thể quần đảo Hoàng Sa từ Việt Nam Cộng Hòa năm 1974, nhà cầm quyền Bắc Kinh tung ra nhiều tài liệu ngụy tạo, hoặc xuyên tạc sử liệu để cố chứng minh rằng các quần đảo ấy thuộc lãnh thổ Trung Hoa từ đời Hán, trong thời Nam Bắc triều, hoặc trong các triều Tống, Nguyên, Minh. Một số học giả Tây phương có uy tín bị lầm trước các tài liệu ấy, điển hình là Giáo sư Dieter Heinzig trong cuốn Disputed islands in the South China Sea do Otto Harrassowitz ở Wiesbaden (Đức) và Institute of Asian Affairs in Hamburg (Đức) đồng xuất bản năm 1976, và Giáo sư Marwyn S. Samuels trong cuốn Contest for the South China Sea được Methuen & Co xuất bản đồng thời ở New York và London năm 1982. Theo Giáo sư Heinzig, “Nhìn theo khía cạnh lịch sử, những người Việt Nam ở vị trí yếu hơn những người Trung Hoa (“From an historical point of view, the Vietnamese are in a weaker position than the Chinese”). ³ Tuy Giáo sư Samuels cũng cho rằng chủ quyền của Trung Hoa ở Trường Sa là “highly questionable,” ông quan niệm “Đòi hỏi của Trung Hoa với quần đảo Paracels vững hơn” (“China has the better claim to the Paracels”).
Giáo sư Greg Austin tại Australian National University, trong cuốn China’s Ocean Frontier: International Law, Military Force and National Development (Sydney : Allen and Unwin, 1998) còn cho rằng “Việc đòi chủ quyền của Trung Hoa trên quần đảo Paracel ưu việt hơn tất cả những đòi hỏi khác,”“ít nhất ngang hàng với các đòi hỏi khác trong trường hợp quần đảo Spratly” (“China’s claim is superior to all other claims on the Paracel Islands,”and “is at the very least equal to other claims in the case of the Spratly Islands”). ⁵  Ông biện bác rằng hành động của nhà cầm quyền Cộng sản Trung Hoa luôn luôn phù hợp với luật pháp quốc tế (“consistent with international law”). Tuy nhiên, có một điều cũng nên biết về Giáo sư Austin: trong thời gian chuẩn bị để xuất bản cuốn sách (1998), ông được mời làm “tham vấn viên danh dự” (honorary consultant) cho một học viện về môi sinh có trụ sở ở Bắc Kinh.

Một nhà luật học danh tiếng của nước Pháp, Giáo sư Monique Chemillier-Gendreau, có nhận định tương tự với nhận định của Giáo sư Pedrozo. Giáo sư Chemillier-Gendreau là giáo sư danh dự (professeur émérite) về công pháp và chính trị học tại Đại học Paris VII (Diderot). Những xét đoán của bà về vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa được trình bày trong cuốn La souveraineté sur les archipels Paracels et Spratleys (Paris : L’Harmattan, 1996). Bản dịch sang Anh ngữ của cuốn này mang nhan đề Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands (The Hague ; Boston : Kluwer International, 2000).

 Image result for Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands
Xét đoán  của bà có thể thu tóm trong câu:

“Cho tới khi bị hòa ước chấp nhận sự bảo hộ của Pháp năm 1884 ngăn trở, Việt Nam nắm quyền sở hữu không ai tranh cãi và từ gần hai thế kỷ trên các quần đảo, một quyền phù hợp với hệ thống pháp luật thời đó.
Quyền ấy được hành sử một cách không thể ngờ vực điểm nào trên quần đảo Hoàng Sa…”  

(“Lorsqu’ intervient la traité de protectorat français en 1884, le Viet-Nam détient, sans concurrence et depuis près de deux siècles, un droit, conforme aux système juridique de l’époque, sur les archipels.
Ce droit s’exerce sans aucun doute sur les Paracels …”).⁶
Giáo sư Chemillier-Gendreau ghi lại một cách tường tận những hành động của nhà cầm quyền Pháp trong những năm 1933 và 1938, nhằm thiết lập chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Bản nghiên cứu của Giáo sư Pedrozo được coi là phong phú hơn, vì có thêm phần phân tích, vạch ra những chỗ ngụy tạo hay xuyên tạc sử liệu của nhà cầm quyền Trung Cộng. Ta cũng nên ghi nhận rằng bản phân tích của giáo sư Pedrozo phổ biến từ tháng 8 năm 2014, gần hai năm trước khi tòa Trọng tài Quốc tế (Permanent Court of Arbitration) phán quyết rằng Trung Hoa không hề có “chủ quyền lịch sử” trong khu vực “đường chín đoạn” (“China has no ‘historical rights’ based on the ‘nine-dash-line’ map”). Phán quyết ấy mãi đến tháng 7 năm 2016 mới được đưa ra.

Tài liệu mới thứ hai đáng được chú ý là cuốn China’s Quest for Great Power: Ships, Oil, and Foreign Policy của Giáo sư Bernard D. Cole (Annapolis, MD : Naval Institute Press, 2016).
 Image result for China’s Quest for Great Power:
Giáo sư Cole, tác giả cuốn The Great Wall at Sea được nói tới ở trên, đã trở thành một giáo sư danh dự (professor emeritus) tại National War College. Tuy trọng tâm cuốn sách mới của ông là sức mạnh trên biển của Trung Hoa, một trong ba yếu tố quan trọng chi phối chiến lược an ninh của Bắc Kinh (hai yếu tố kia là việc tìm kiếm nhiên liệu và chính sách ngoại giao), ông cũng bàn tới giá trị của những đòi hỏi chủ quyền trên Biển Đông. Ông nhắc lại nhận định của Giáo sư Pedrozo, “Vietnam clearly has a superior claim to the South China Sea Islands,” và tán đồng ý kiến của Giáo sư Pedrozo khi cho rằng Việt Nam đã có những hành động tượng trưng để thiết lập chủ quyền trên các đảo đầu thế kỷ 19, theo sau là sự quản trị hòa bình, hiệu quả, và liên tục của chính quyền Việt Nam rồi đến chính quyền Pháp trên các đảo. Ông cũng nhắc lại nhận định của Giáo sư Pedrozo, “hành động đầu tiên của Trung Hoa để tuyên bố chủ quyền không hề có cho tới năm 1909.” Ông cũng nhắc lại rằng việc Trung Cộng chiếm đóng Hoàng Sa, một số đảo, đá ở Trường Sa, và một vài địa điểm khác trên Biển Đông, là dùng võ lực để đánh chiếm. ⁷
Cuốn sách của ông được nhiều người biết tới (Giáo sư Cole từng được bầu là “Author of the Year” tại Naval Institute Press năm 2014) nên những điều ông viết chắc chắn sẽ có ảnh hưởng rộng lớn hơn. Ông cũng viết về việc Trung Cộng bồi đắp nên các đảo nhân tạo rồi biến các đảo ấy thành những căn cứ quân sự trên Biển Đông.

Cuốn sách thứ ba đáng được chú ý tới là cuốn The South China Sea (SCS) Territorial Disputes : Catalyst for a United States – Vietnamese Security Partnership (Những tranh chấp lãnh thổ trong Biển Nam Trung Hoa : Chất xúc tác cho một sự hợp tác Hoa Kỳ - Việt Nam) của Thiếu tá Jared Wayne Britz thuộc Quân lực Hoa Kỳ. Phía sau nhan đề còn ghi thêm: Strategy, Policy, Provocations and Challenges—Role of Philippines, Malaysia, Brunei..
 Image result for Catalyst for a United States – Vietnamese Security Partnership

Đây nguyên là bản tiểu luận Cao học về Khoa học Quân sự (Master of Military Art and Science), chuyên ngành Nghiên cứu Chiến lược (Strategic Studies), do Thiếu tá Britz đệ trình tại U.S. Army Command and General Staff College tại Fort Leavenworth, Kansas năm 2015. Đây là một Đại học Quân sự ở cấp cao của Hoa Kỳ, nơi nhiều danh tướng của nước Mỹ như Tổng thống Đại tướng Dwight D. Eisenhower, các Đại tướng nổi danh Douglas MacArthur và George S. Patton từng theo học. Điều đáng chú ý là sau khi Thiếu tá Britz được chấm đậu Cao học, Bộ Quốc phòng Mỹ đã cho một cơ sở xuất bản là Progressive Management Publications ấn hành bản tiểu luận ấy với danh nghĩa một tài liệu của chính phủ và bộ Quốc phòng Hoa Kỳ (U.S. Government, U.S. Military, Department of Defense).  Những ý kiến trong tiểu luận không còn là riêng của Thiếu tá Britz, mà phần nào cũng phản ảnh quan niệm của một số giới chức cao cấp hơn.

Trong phần tóm lược, Thiếu tá Britz cho biết: Do những hành động quyết liệt của Bắc Kinh, Việt Nam đang tìm cách tăng cường các hợp tác quân sự và an ninh hầu tạo đối trọng trước ưu thế quân sự của Trung Hoa. Bản tiểu luận phân tích xem chuyện có những quyền lợi tương đồng có thể giúp cho việc hợp tác quân sự tới mức nào. Mục đích của việc nghiên cứu là tìm xem sự hợp tác ấy có giúp ích cho quyền lợi của nước Mỹ trong vùng biển Nam Trung Hoa hay không. Sau khi phân tích các sự kiện trên nhiều khía cạnh, Thiếu tá Britz đưa ý kiến: Trong hoàn cảnh hiện tại, Hoa Kỳ có bốn lựa chọn khác nhau, và đề nghị Hoa Kỳ nhận lựa chọn thứ ba: Tăng tiến thêm trong hợp tác với Việt Nam về an ninh (Advancement of US - VN security partnership).

Theo bản tiểu luận, Hoa Kỳ có thể tăng thêm những trợ giúp quân sự cho Việt Nam, giúp việc huấn luyện, bán võ khí sát thương, giúp Việt Nam trong việc đóng giữ và kiểm soát những vị trí Việt Nam đang còn giữ được trong quần đảo Trường Sa, để Trung Hoa thấy rằng muốn chiếm đoạt những vị trí ấy sẽ phải tốn kém hơn rất nhiều. Hoa Kỳ cũng có thể giúp Việt Nam tăng cường khả năng hải quân và không quân, để Việt Nam có thể tự bảo vệ một cách hữu hiệu hơn. Nếu Việt Nam không thể giữ những vị trí còn trong tay ở Trường Sa, cả vùng biển ấy sẽ thuộc quyền kiểm soát của Trung Cộng. Nếu khống chế cả vùng biển, Trung Cộng sẽ gây khó khăn cho việc lưu thông của Hoa Kỳ rất nhiều. Bản tiểu luận không đề nghị việc thiết lập căn cứ quân sự một cách vĩnh viễn vì Trung Hoa sẽ phản đối rất mạnh, nhưng tán thành việc được quyền tới sử dụng các phương tiện có ở mỗi căn cứ.  Theo bản tiểu luận, tăng cường hợp tác an ninh là việc nên làm: giúp Việt Nam mạnh hơn cũng là giúp quyền lợi của Hoa Kỳ. ⁸

Bản tiểu luận của Thiếu tá Britz có thể đọc dưới dạng PDF tại trạm nối sau đây:


Kết luận:
Trong bản tóm tắt chiến lược Quốc phòng của Hoa Kỳ trong năm 2018 (Summary of the 2018 National Defense Strategy of the United States of America), một văn kiện chính thức của chính phủ Hoa Kỳ, mang chữ ký của Bộ trưởng Quốc phòng Jim Mattis, các nhà soạn thảo tại Ngũ giác đài nêu đích danh Trung Hoa là quốc gia cạnh tranh về phương diện chiến lược (“China is a strategic competitor”) đang bắt nạt các nước láng giềng trong khi quân sự hóa các thực thể địa dư trong biển Nam Hải (“intimidate its neighbors while militarizing features in the South China Sea”). Theo các nhà soạn thảo, Trung Hoa sẽ tiếp tục theo đuổi chương trình canh tân hóa quân đội để chiếm được vị trí bá quyền trong vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương trong ngắn hạn, và đánh bật Hoa Kỳ để thay chỗ nhằm đạt tới vị trí ưu thắng toàn cầu trong tương lai (“will continue to pursue a military modernization program that seeks Indo-Pacific regional hegemony in the near-term and displacement of the United States to achieve global preeminence in the future”). ⁹

Image result for United States to achieve global preeminence in the future 
Để đối phó với hiện trạng ấy, các nhà lãnh đạo tại Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ nêu ra ba việc phải làm. Một trong ba việc ấy là tăng cường các liên minh cũ và tìm cách có thêm những cộng tác mới.

Việc đời vẫn thường thay đổi. Nhận thức của nước Mỹ về Trung Hoa năm 2018 dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình không còn giống như khi đội bóng bàn của Hoa Kỳ sang Trung Hoa thực hiện “ping-pong diplomacy” trong những năm đầu của thập niên 1970.
Trung Hoa không còn là nơi các nhà doanh nghiệp Mỹ tung vốn đầu tư một cách thật thoải mái, chỉ cần biết đó là một chỗ giá nhân công rẻ mạt.  Hiểu biết của học giới và các nhà lãnh đạo quân sự Mỹ về các quần đảo Paracel, Spratly cùng việc tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông năm 2018 cũng khác xa tầm hiểu biết của các vị năm 1974, khi Trung Cộng tung quân đánh chiếm Hoàng Sa. So với các bài thuyết trình của các Đề đốc Michael McDevitt và Eric A. McVadon trong những năm 2007-2011, so với những đề nghị của Trung tá Clarence J. Bouchat trong những năm 2013-2014, thì chiến lược Quốc phòng của Hoa Kỳ năm 2018 như được nêu ra trong bản tóm tắt phía trên quả có những điểm khác, đem tới những thay đổi khá mạnh. Tuy có phần mạnh mẽ, sự thay đổi ấy không đột ngột và vô lý. Với một quốc gia lớn và đã có nền tảng vững chắc như Hoa Kỳ, những thay đổi quan trọng thường không do những ý muốn bốc đồng của một vị Tổng thống hay ý kiến chủ quan của một vị Bộ trưởng, mà là kết quả của những nghiên cứu kỹ lưỡng và phân tích cẩn trọng thu góp từ nhiều năm. Ba tài liệu nghiên cứu được nhắc đến phía trên hẳn cũng có góp phần vào sự thay đổi ấy.

Trần Huy Bích
                                                                                                  

  1. Raul (Pete) Pedrozo, China versus Vietnam : An Analysis of the Competing Claims in the South China Sea (Arlington, VA : Center for Naval Analyses, 2014), 130.
  2. Pedrozo, op. cit., 130-31.
  3. Dieter Heinzig, Disputed Islands in the South China Sea (Wiesbaden : Otto  Harrassowitz, 1976), 24..
  4. Marwyn S. Samuels, Contest for the South China Sea (New York : Methuen, 1982), 67-68.
  5. Greg Austin, China’s Ocean Frontier (Sydney : Allen and Unwin, 1998), 161.
  6. Monique Chemillier-Gendreau, La souveraineté sur les archipels Paracels et Spratleys (Paris : L’Harmattan, 1996), 78.
  7. Bernard D. Cole, China’s Quest for Great Power (Annapolis, MD : Naval Institute Press, 2016), 190.
  8. Jared Wayne Britz, The South China Sea (SCS) Territorial Disputes (San Bernardino, CA : Progressive Management, 2017), 68-70.
  9. United States. Dept of Defense, “Summary of the 2018 National Defense Strategy of the United States of America” (Washington, DC : The Dept., 2018), 1-2.

Virus-free. www.avast.com

__._,_.___

Posted by: hungthe 

Thursday, 8 February 2018

Biển Đông : Manila cấm nước ngoài thăm dò một khu vực bị tranh chấp chủ quyền


Biển Đông : Manila cấm nước ngoài thăm dò một khu vực bị tranh chấp chủ quyền

media
Ảnh chụp ngày 06/05/2017 một tàu tuần duyên Philippines đang hoạt động tại vùng biển Benham Rise, ngoài khơi đảo Luzon, PhilippinesHandout/ DA-AFID/AFP
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte ra lệnh cấm « tất cả » người ngoại quốc thực hiện khảo sát khoa học tại một vùng biển rộng lớn ở ngoài khơi đảo Luzon nơi mà Bắc Kinh vừa tiến hành một hải vụ nghiên cứu. Quyết định này được loan báo hôm thứ Ba 06/02/2018.
Trong cuộc họp báo, phát ngôn viên phủ tổng thống Harry Roque cho biết từ nay « chỉ có người Philippines mới được quyền khảo sát, thăm dò khoa học và khai thác tài nguyên ở khu vực được gọi là Philippines Rise ».
Theo AFP, đây là một vùng biển rộng 13 triệu hecta, giàu tài nguyên thiên nhiên, nằm cách đảo Luzon, đảo lớn nhất của Philippines, 250 km. Từ năm 2012, khu vực này được Liên Hiệp Quốc công nhận là thuộc đặc quyền kinh tế của Manila trong bối cảnh bị Bắc Kinh tranh chấp chủ quyền.
Quyết định của tổng thống Duterte khá bất ngờ vì cách nay ba tuần, Philippines còn cho phép Trung Quốc thực hiện một hải vụ khoa học trong vùng tranh chấp này. Theo lệnh mới của tổng thống Philippines, chuyến thăm dò của Trung Quốc nói trên là « chuyến cuối cùng ». Tất cả giấy phép đã cấp cho các nước khác, kể cả 26 giấy phép đã cấp cho các tổ chức khoa học Mỹ, Nhật và Hàn Quốc đều bị thu hồi.
Bộ trưởng Nông Nghiệp Emmanuel Pinol cho biết thêm : Hải quân được lệnh « truy đuổi » mọi tàu nước ngoài lai vãng đến khu vực để đánh cá hay khảo sát.
Không rõ có phải do tình cờ hay không, cùng ngày, nhật báo độc lập Philippines Daily Inquirer công bố không ảnh, có lẽ do bộ Quốc Phòng cung cấp, cho thấy Trung Quốc « hầu như đã hoàn tất kế hoạch quân sự hóa Biển Đông » trong đó có các đảo đá trong vùng biển thuộc chủ quyền truyền thống của Philippines. Các bức ảnh này một lần nữa nêu lên những nghi vấn về đường lối thỏa hiệp của tổng thống Duterte với Bắc Kinh.


Chuyên gia Trung Quốc : Bắc Kinh sẽ tăng cường bồi đắp ở Biển Đông

mediaẢnh vệ tinh cho thấy Đảo Cây (Tree Island) bị Trung Quốc kiểm soát trong quần đảo Hoàng Sa, ngày 12/10/2017.Planet Labs/Handout via REUTERS
Cùng lúc với việc báo chí Philippines tung thêm ảnh chụp tố cáo Bắc Kinh quân sự hóa Biển Đông, các chuyên gia Trung Quốc đã xác nhận rằng Bắc Kinh sẽ mở rộng các hoạt động cải tạo đất đai ở Biển Đông. Tuy nhiên, theo ghi nhận của nhật báo Singapore The Straits Times ngày 06/02/2018, các chuyên gia này cho là Trung Quốc sẽ tập trung vào việc thành lập cơ sở hạ tầng dân dụng trên các đảo nhân tạo hơn là các cơ sở quân sự.
Theo The Straits Times, trả lời Hoàn Cầu Thời Báo ngày 05/02, chuyên gia Trần Tương Miểu (Chen Xiangmiao), thuộc Viện Nghiên Cứu Nam Hải ở Hải Nam, nhận định : « Hầu hết các công trình xây dựng trên các hòn đảo ở Biển Đông đã được hoàn thành vào năm 2015, và tốc độ bồi đắp đã chậm lại. Công việc xây dựng cơ sở dân sự sẽ là trọng tâm chính..., còn phần triển khai quốc phòng tương đối nhỏ. »
Theo nhà nghiên cứu này, một số hòn đảo có khả năng được mở rộng trong tương lai thông qua việc nạo vét thêm. Điều đáng chú ý là chuyên gia Trung Quốc xác định rằng việc giảm bớt căng thẳng giữa Bắc Kinh và các nước Đông Nam Á như Philippines đã tạo « cơ hội vàng » cho Trung Quốc nâng cấp hạ tầng cơ sở trên Biển Đông.
Theo một chuyên gia khác, tiến sĩ Trang Trung Thổ (Zhuang Guotu), lãnh đạo Trung Tâm Nghiên cứu Đông Nam Á thuộc Đại Hoc Hạ Môn ở Trung Quốc, các phương tiện truyền thông nước ngoài đã « thổi phồng » công việc xây dựng của Trung Quốc ở Biển Đông.
Nhân vật này đã nhắc lại gần như nguyên văn quan điểm của Bắc Kinh : « Trung Quốc có quyền xây dựng bất cứ cái gì trên lãnh thổ của mình », và nói thêm là việc Bắc Kinh triển khai quân sự tại Biển Đông chỉ để bảo vệ an ninh và lợi ích của Trung Quốc chứ không phải là hành động bành trướng quân sự.
Cả hai chuyên gia nói trên đều tố cáo Mỹ là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định ở Biển Đông.
Theo một báo cáo chính thức của Trung Quốc được công bố vào tháng 12/2017 trên trang web của Cơ Quan Thông Tin và Dữ Liệu Hàng Hải Quốc Gia Trung Quốc và tờ Nhân Dân Nhật Báo, ấn bản hải ngoại, trong năm 2017, Bắc Kinh đã xây dựng trên một diện tích khoảng 290.000 mét vuông ở Biển Đông. Các công trình mới kho chứa ngầm dưới mặt đất, tòa nhà hành chính và đài radar lớn.
Báo Philippine Daily Inquirer mới đây đã công bố một báo cáo cho thấy là Trung Quốc đã gần như hoàn tất việc chuyển bảy rạn san hô ở Biển Đông thành « pháo đài trên đảo » nhằm « thống trị » Biển Đông.


Philippines siết chặt quản lý bãi đá Benham Rise

07/02/2018

Biểu tình trước Tòa Lãnh sự Trung Quốc ngày 24/3/2017 phản đối Bắc Kinh quân sự hóa các đảo ở Biển Đông và các tàu Trung Quốc chạy ngang qua Benham Rise.
Các tổ chức nước ngoài vẫn có thể tiến hành nghiên cứu khoa học hàng hải trong khu vực bãi đá Benham Rise của Philippines miễn là được sự chấp thuận từ Cố vấn An ninh Quốc gia ngoài giấy phép do Bộ Ngoại giao cấp, theo loan báo từ văn phòng Tổng thống Philippines ngày 6/2.

Phát ngôn nhân của Tổng thống, ông Harry Roque xác nhận rằng ‘từ nay’ chỉ người Philippines mới có đặc quyền thăm dò khu vực có diện tích 13 triệu hecta này, theo chỉ thị của Tổng thống Rodrigo Duterte.
Tuyên bố được đưa ra sau khi Bộ trưởng Nông nghiệp Emmanuel Pinol loan báo rằng Tổng thống Duterte ra lệnh cấm các nhà khoa học nước ngoài tiến hành các cuộc nghiên cứu hàng hải trong khu vực mà Philippines tuyên bố là một phần chủ quyền của mình.
Phát ngôn nhân Tổng thống nói rõ lệnh cấm của ông Duterte không cho khoa học gia nước ngoài thăm dò, nghiên cứu ở bãi đá Benham Rise không phải là ‘tuyệt đối.’ Người phát ngôn Harry Roque nhấn mạnh người nước ngoài vẫn được thăm dò hàng hải tại đây nếu xin được giấy phép từ Bộ Ngoại giao và từ văn phòng Cố vấn An ninh Quốc gia.
Trước đó, Bộ trưởng Nông nghiệp Pinol cho hay trong cuộc họp nội các ngày 5/2, Tổng thống Duterte chỉ thị cấm tàu nước ngoài thăm dò khoa học ở Benham Rise và ra lệnh các cơ quan hữu trách giám sát các tàu nước ngoài lai vãng tới khu vực thềm lục địa phía đông đảo Luzon.
Chính phủ Philippines trong thời gian gần đây cho phép Trung Quốc, Nhật, Hàn Quốc, và Mỹ tiến hành nghiên cứu trong khu vực bãi đá Benham Rise.
Người phát ngôn Roque nói Tổng thống ra quyết định này sau khi các nước đã hoàn tất các cuộc nghiên cứu thăm dò trong khu vực.
Hiện chưa có phản hồi tức thì từ chính phủ Trung Quốc, nước dự trù tiến hành các cuộc nghiên cứu trong tháng này.
(Nguồn Chanel News Asia/Sunstar)

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, 25 December 2017

Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông



Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông

media\Đảo Trường Sa lớn, quần đảo Trường Sa, Biển Đông. (Ảnh vệ tinh chụp ngày 07/11/1016 - nguồn CSIS/AMTI)
Bắc Kinh khẳng định đã mở rộng « một cách hợp lý » các đảo do Trung Quốc chiếm đóng ở Biển Đông đang tranh chấp với nhiều nước trong khu vực. Bản báo cáo của Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Trung Quốc cho biết các dự án xây dựng trong năm 2017, kể cả hạ tầng cho trạm radar, có tổng diện tích khoảng 290.000 m2 tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Bản báo cáo được Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Quốc gia Trung Quốc công bố ngày 22/12/2017, nhưng chỉ được Hoàn Cầu Thời Báo đăng tải ngày 25/12.
Cũng trong bản báo cáo, Trung Quốc khẳng định làm những gì họ muốn trên lãnh thổ của nước này. Các công trình xây dựng và bồi đắp được cho là nhằm phục vụ công tác nghiên cứu và cứu hộ quốc tế.
Tuy nhiên, Bắc Kinh không phủ nhận đã tăng cường hiện diện quân sự, đồng thời mở rộng « một cách hợp lý » khu vực bao trùm các đảo do Trung Quốc kiểm soát.
Theo hãng tin Reuters, số liệu được nêu trong bản báo cáo của Trung Quốc phù hợp với đánh giá của tổ chức Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải (AMTI) đưa ra vào tháng 12. Trung tâm nghiên cứu chiến lược có trụ sở tại Washington lưu ý, trong khi cả thế giới tập trung chú ý vào tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc đã tiếp tục lắp một trạm radar có tần số cao, cùng với nhiều công trình khác, có thể được sử dụng vào mục đích quân sự, trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông.
Trước đó, Trung Quốc đã tiến hành bồi đắp và xây dựng trên nhiều đảo và đá do nước này kiểm soát ở Biển Đông, trong đó có một đường băng, khiến các nước láng giềng và Hoa Kỳ lo ngại. Ngoài trạm radar lớn, còn có nhiều công trình ngầm nhằm làm kho lưu trữ và nhiều tòa nhà hành chính được xây trong năm 2017. Trung Quốc cũng tăng cường các cuộc tuần tra quân sự, song bản báo cáo không nêu con số cụ thể.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông



Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông

media\Đảo Trường Sa lớn, quần đảo Trường Sa, Biển Đông. (Ảnh vệ tinh chụp ngày 07/11/1016 - nguồn CSIS/AMTI)
Bắc Kinh khẳng định đã mở rộng « một cách hợp lý » các đảo do Trung Quốc chiếm đóng ở Biển Đông đang tranh chấp với nhiều nước trong khu vực. Bản báo cáo của Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Trung Quốc cho biết các dự án xây dựng trong năm 2017, kể cả hạ tầng cho trạm radar, có tổng diện tích khoảng 290.000 m2 tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Bản báo cáo được Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Quốc gia Trung Quốc công bố ngày 22/12/2017, nhưng chỉ được Hoàn Cầu Thời Báo đăng tải ngày 25/12.
Cũng trong bản báo cáo, Trung Quốc khẳng định làm những gì họ muốn trên lãnh thổ của nước này. Các công trình xây dựng và bồi đắp được cho là nhằm phục vụ công tác nghiên cứu và cứu hộ quốc tế.
Tuy nhiên, Bắc Kinh không phủ nhận đã tăng cường hiện diện quân sự, đồng thời mở rộng « một cách hợp lý » khu vực bao trùm các đảo do Trung Quốc kiểm soát.
Theo hãng tin Reuters, số liệu được nêu trong bản báo cáo của Trung Quốc phù hợp với đánh giá của tổ chức Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải (AMTI) đưa ra vào tháng 12. Trung tâm nghiên cứu chiến lược có trụ sở tại Washington lưu ý, trong khi cả thế giới tập trung chú ý vào tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc đã tiếp tục lắp một trạm radar có tần số cao, cùng với nhiều công trình khác, có thể được sử dụng vào mục đích quân sự, trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông.
Trước đó, Trung Quốc đã tiến hành bồi đắp và xây dựng trên nhiều đảo và đá do nước này kiểm soát ở Biển Đông, trong đó có một đường băng, khiến các nước láng giềng và Hoa Kỳ lo ngại. Ngoài trạm radar lớn, còn có nhiều công trình ngầm nhằm làm kho lưu trữ và nhiều tòa nhà hành chính được xây trong năm 2017. Trung Quốc cũng tăng cường các cuộc tuần tra quân sự, song bản báo cáo không nêu con số cụ thể.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông



Trung Quốc khẳng định « mở rộng hợp lý » các đảo ở Biển Đông

media\Đảo Trường Sa lớn, quần đảo Trường Sa, Biển Đông. (Ảnh vệ tinh chụp ngày 07/11/1016 - nguồn CSIS/AMTI)
Bắc Kinh khẳng định đã mở rộng « một cách hợp lý » các đảo do Trung Quốc chiếm đóng ở Biển Đông đang tranh chấp với nhiều nước trong khu vực. Bản báo cáo của Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Trung Quốc cho biết các dự án xây dựng trong năm 2017, kể cả hạ tầng cho trạm radar, có tổng diện tích khoảng 290.000 m2 tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Bản báo cáo được Cơ quan Thông tin và Số liệu Hải dương Quốc gia Trung Quốc công bố ngày 22/12/2017, nhưng chỉ được Hoàn Cầu Thời Báo đăng tải ngày 25/12.
Cũng trong bản báo cáo, Trung Quốc khẳng định làm những gì họ muốn trên lãnh thổ của nước này. Các công trình xây dựng và bồi đắp được cho là nhằm phục vụ công tác nghiên cứu và cứu hộ quốc tế.
Tuy nhiên, Bắc Kinh không phủ nhận đã tăng cường hiện diện quân sự, đồng thời mở rộng « một cách hợp lý » khu vực bao trùm các đảo do Trung Quốc kiểm soát.
Theo hãng tin Reuters, số liệu được nêu trong bản báo cáo của Trung Quốc phù hợp với đánh giá của tổ chức Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải (AMTI) đưa ra vào tháng 12. Trung tâm nghiên cứu chiến lược có trụ sở tại Washington lưu ý, trong khi cả thế giới tập trung chú ý vào tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc đã tiếp tục lắp một trạm radar có tần số cao, cùng với nhiều công trình khác, có thể được sử dụng vào mục đích quân sự, trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông.
Trước đó, Trung Quốc đã tiến hành bồi đắp và xây dựng trên nhiều đảo và đá do nước này kiểm soát ở Biển Đông, trong đó có một đường băng, khiến các nước láng giềng và Hoa Kỳ lo ngại. Ngoài trạm radar lớn, còn có nhiều công trình ngầm nhằm làm kho lưu trữ và nhiều tòa nhà hành chính được xây trong năm 2017. Trung Quốc cũng tăng cường các cuộc tuần tra quân sự, song bản báo cáo không nêu con số cụ thể.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Friday, 1 December 2017

Nhật Ký Biển Đông: Ô. Hun Sen Trước Cơn Sóng Gió


Nhật Ký Biển Đông: Ô. Hun Sen Trước Cơn Sóng Gió
Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Mười Một ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:
Tình hình Hoa Kỳ:
            -Fox News ngày 21/11/2017: “Ba quân nhân làm việc tại Tòa Bạch Ốc vừa được chỉ định làm việc khác sau khi có báo cáo họ đã có cuộc tiếp xúc không thích hợp với phụ nữ nhân chuyến công du Á Châu của Tổng Thống Donald Trump. Các quân nhân này làm việc tại Nha Thông Tin Phủ Tổng Thống đang bị điều tra vì đã vi phạm lệnh cấm lúc Tổng Thống  Donald Trump còn ở Việt Nam. Vào Tháng 8, bốn quân nhân làm việc cho Nha Thông Tin Phủ Tổng Thống cũng đã bị thuyên chuyển sau khi họ đem gái vào khách sạn trong chuyến công du Panama của Phó Tổng Thống Mike Pence. ”
            -Newsweek ngày 25/11/2107: “Một mục sư ở Virginia đã bắn chết vợ, con gái của vợ cùng bạn trai của cô này ngay trong bữa tiệc Thanksgiving tại nhà, có thể do cãi cọ chuyện gì đó trong gia đình.”
            Thật kinh hoàng! Những bữa cơm tụ họp gia đình trong ngày Lễ Thanksgiving của người Mỹ linh thiêng như ngày Tết của người Việt Nam. Tại sao thảm họa lại xảy ra, nhất là trong gia đình của một vị mục sư? Có những chuyện trên đời này chúng ta không sao hiểu được. Sân hận, nóng nảy và bạo lực đang lan tràn khắp thế giới. Cách đây hơn hai tuần lễ, vào ngày 5/11/2017, tại Sutherland Spring -một thị trấn nhỏ của Tiểu Bang Texas, Devin Kelley một thanh niên  Da Trắng 26 tuổi bị tòa án quân sự sa thải khỏi không quân, đã bước vào nhà thờ  nơi đang có 50 tín đồ hành lễ, nổ súng giết chết ít nhất 26, làm bị thương 20 người. Hung thủ đã bị bắn chết sau đó. Đây là một vụ thảm sát rất đáng sợ vì trong số nạn nhân có những em bé và phụ nữ có thai.
            -Good Morning America ngày 29/11/2017:”Dân chúng Thái Lan phẫn nộ sau khi hai thanh niên Da Đen Hoa Kỳ bị bắt vì đã đưa lên/ trưng bày tấm hình họ lộ mông đít trước Chùa Rạng Đông hay Đền Wat Arun/Temple of Dawn. Travis và Joseph, cả hai đều 38 tuổi, đã bị cảnh sát Sở Di Trú bắt giữ tại Phi Trường Quốc Tế Mueang khi họ định rời Thái Lan. Viên chức Thái Lan nói rằng hành vi này có thể bị tù dài hạn vì đó là hành động  khiếm nhã ở nơi thờ phượng và là một nhắc nhở cho mọi người cần phải tôn trọng văn hóa và tín ngưỡng Thái Lan. Theo giới chức Hoa Kỳ tại San Diego, California thì hai “ông” này đã từng đưa lên Facebook những tấm hình lộ mông đít chụp ở nhiều thánh tích trên thế giới.”
            Tôi không hiểu hai thanh niên Da Đen này hành động như thế để làm gì? Kỳ thị tôn giáo? Thiếu giáo dục bản thân? Hay đây chỉ là phản ứng ngông cuồng của một thanh niên trưởng thành trong một xã hội quá phóng túng và tưởng đó hay-đẹp mà cần cho cả thế giới biết? Theo tôi nghĩ, nếu hai “ông” này làm thế tại một đền thờ Hồi Giáo thì đã nổ ra cuộc biểu tình cả triệu người, hò hét đòi treo cổ chứ không chỉ bắt giữ, đưa ra tòa như Thái Lan.
Tình hình thế  giới:
            -Fox News ngày 16/1/2017: “Ủy Ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc với đa số áp đảo (135 phiếu thuận, 10 phiếu chống, 26 không bỏ phiếu) đã chấp thuận một nghị quyết kêu gọi Miến Điện chấm dứt những cuộc hành quân chống lại người Hồi Giáo Rohingya, bảo đảm việc tình nguyện hồi hương và ban cấp cho họ đầy đủ quyền của một công dân. Trong số những quốc gia láng giềng của Miến Điện bỏ phiếu chống gồm có Trung Quốc, Nga, Phi Luật Tân, Việt Nam và Lào. Nghị quyết này sẽ phải đưa ra Đại Hội Đồng vào Tháng 12 và chắc chắn sẽ được thông qua. Nghị quyết được bảo trợ bởi 57 quốc gia thuộc Tổ Chức Hợp Tác Hồi Giáo   (Organization of Islamic Cooperation). Cùng ngày, Reuters cho biết Ngoại Trưởng Vương Nghị của Trung Quốc sẽ viếng thăm Miến Điện và Bangladesh vì cuộc khủng hoảng người Hồi Giáo Rohingya. Cho tới nay đã có khoảng 600,000 người Rohingya chạy qua Bangladesh và chưa chắc họ đã muốn trở lại Miến Điện. Vào ngày 15/11/2017 Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Tillerson đã có chuyến thăm vội vàng tới Miến Điện và kêu gọi mở cuộc điều tra về hành vi ngược đãi người Rohingya của quân đội. Theo AP ngày 22/11/2017, Hoa Kỳ tuyên bố những bạo động đang tiếp diễn chống lại người Hồi Giáo Rohingya tại Miến Điện là cuộc thanh lọc chủng tộc, như thế tạo áp lực lên quân đội xứ này phải ngưng cuộc đàn áp thô bạo. Theo CNN ngày 27/11/2017, Miến Điện và Bangladesh đã đạt thỏa thuận tự nguyện hồi hương cho người tỵ nạn Rohingya. Vào ngày 28/11/2017 Giáo Hoàng Francis đã viếng thăm Miến Điện, hội kiến với Bà Suu Kyi nhưng nghe theo lời khuyến cáo của các giới chức Thiên Chúa Giáo địa phương, đã không đề cập tới vấn đề người Rohingya. 
            -AP ngày 21/11/2017: “Tổng Thống Mugabe của Zimbabwe từ chức và công bố có hiệu lực từ ngày hôm nay sau 37 năm “hy sanh” làm tổng thống, ngay sau khi quốc hội tiến hành việc truất phế ông. Trong bức thư gửi cho quốc hội ông nói rằng việc tình nguyện từ chức là do quan tâm tới phúc lợi của đất nước và cũng là mong muốn chuyển giao quyền hành một cách êm thắm và không đổ máu.”
            Như vậy thế giới thở phào nhẹ nhõm và chờ đợi xem ông phó tổng thống lưu vong Mnangagwa điều hành đất nước Zimbabwe như thế nào hay lại giống như “ông già cũ” thấy chức vụ tổng thống “thơm” quá bèn bắt vít vào ghế, sửa hiến pháp ngồi lì thêm vài chục năm rồi lại bị đảo chính lật đổ như ông cũ. Ôi quyền lực! Miếng mồi ngon câu nhử cả nhân loại, không một ai mà không ham muốn và nắm chặt lấy cho đến ngày bị đảo chính hay nhắm mắt lìa đời!
            -Newsweek ngày 22/11/2017: “Các chiến hạm của Ba Tư đang chuẩn bị rời Vịnh Ba Tư để để thực hiện một vòng quanh thế giới và một vùng biển khác đó là Vịnh Mễ Tây Cơ nằm giữa Hoa Kỳ và Mễ Tây Cơ. Giữa lúc Ba Tư đang nhắm mở rộng và hiện đại hóa quân đội trước sự gia tăng đe dọa từ phía Hoa Kỳ. Vị tư lệnh hải quân vừa được bổ nhiệm Hossein Khanzadi đã tổ chức cuộc họp báo vào ngày hôm nay, loan tin rằng hạm đội của Ba Tư sẽ sớm khởi hành đi Đại Tây Dương và Vịnh Mễ Tây Cơ trên đường thăm viếng một số quốc gia Nam Mỹ. Hành động này được coi như một phần của nỗ lực đưa quân đội Ba Tư lên tầm mức toàn cầu và thiết lập liên hệ quốc tế trong lúc Tổng Thống Donald Trump và đồng minh, kể cả Do Thái, Ả Rập Sê-út tìm cách cô lập cường quốc thuộc hệ phái Hồi Giáo Shiite này.”
            Không còn nghi ngờ gì nữa, Ba Tư đang trỗi dậy để trở thành một cường quốc tại Trung Đông giữa lúc Ô. Trump đe dọa hủy bỏ thỏa hiệp hạt nhân ký kết giữa Ba Tư và sáu cường quốc Anh, Pháp, Đức, Trung Quốc và Nga…để gia tăng cấm vận, cô lập Ba Tư. Chuyển động cũng cho thấy Nam Mỹ cũng đang chuyển mình để theo đuổi chính sách ngoại giao đa phương chứ không thuần túy chỉ là “Sân sau của Mỹ” nữa. Hiện nay Ba Tư đang có mối liên hệ chặt chẽ về quốc phòng với Nga và Hoa Lục. Theo Telegraph ngày 26/11/2017, Ba Tư tuyên bố sẽ nâng tầm bắn của hỏa tiễn lên hơn 2000km nếu Âu Châu đe dọa họ.
            -Reuters ngày 24/11/2107: “Trong cuộc họp báo chung với ngoại trưởng Nhật tại Moscow, Ngoại Trưởng Sergei Lavrov của Nga bày tỏ lo ngại chuyện Nhật Bản cho phép sử dụng lãnh thổ của mình như là một căn cứ quân sự của Mỹ tại Bắc Á dưới chiêu bài chống lại Bắc Triều Tiền.”
            -Newsweek ngày 26/11/2017, trong bài viết, “Trung Quốc phô diễn sự bành trướng toàn cầu với thao diễn quân sự tại Phi Châu”  (China Displays Global Expansion With Military Showcase in Africa) đã đưa lên hình ảnh lính Trung Quốc diễn tập bắn đạn thật tại sa mạc Djboutit, căn cứ quân sự hải ngoại duy  nhất của Hoa Lục tại đông Phi Châu.”
            -Yahoo News ngày 29/11/2017: “Nga sẽ chi tiêu 500 tỉ rúp (8.6 tỉ Mỹ Kim) để khuyến khích người dân đẻ thêm con, bao gồm hỗ trợ tiền mua nhà và các gia đình đông con. Hiện nay Nga đất thì rộng mà dân số chỉ vào khoảng 144 triệu và đang có khuynh hướng kế hoạch hóa gia đình, đẻ it hoặc không đẻ.”
            Nhân loại sao nhiều nỗi khó khăn? Đông dân và đẻ sòn sòn thì không tạo kịp nhà cửa, công ăn việc làm, chăm sóc sức khỏe. Còn không đẻ thì dân số giảm đi, khó lòng phát triển. Hiện nay Nhật Bản đang báo động về nạn sụt giảm dân số. Người già thì tăng nhanh còn trẻ con thì ít đi.  
Tình hình Trung Đông:
            -CNN ngày 16/11/2017:”Một bản báo cáo chung của Liên Hiệp Quốc cùng các thanh tra quốc tế về hóa học vào tháng rồi đã xác định chế độ của Ô. Assad phải chịu trách nhiệm về cuộc tấn công bằng hóa chất giết chết hơn 80 người. Nghị quyết đã được 11 thành viên của Hội Đồng Bảo An thông qua nhưng Nga đã dùng quyền phủ quyết để bác bỏ nghị quyết này.”
            -Good Morning America ngày 21/11/2017: “Tổng Thống Assad của Syria đã gặp Tổng Thống Nga Putin tại khu nghỉ mát Sochi vào ngày 20/11/2017 trong đó ông đã cám ơn Ô. Putin đã nỗ lực cứu giúp đất nước ông khi nói rằng cách đây hai năm khi tôi gặp Tổng Thống Putin tại Moscow, cuộc chiến mới bắt đầu Trong hai năm đó, thành công đã đạt được và cám ơn sự trợ giúp của Không Lực và Không Gian Nga. Cám ơn Nga và các đồng minh mà người dân Syria có thể quay trở lại nhà của họ. Trong cuộc tiếp xúc này, Ô. Putin nói rằng Nga sẽ chấm dứt chiến dịch can thiệp quân sự vào Syria. Sau đó Ô. Putin cũng gọi điện thoại nói chuyện cả tiếng đồng hồ với Ô. Trump về tương lai của Syria, Bắc Triều Tiên và những khu vực sôi động khác.
-Newsweek trích dẫn Reuters ngày 21/11/2017: “Trong một chương trình trực tiếp truyền hình, Tổng Thống Ba Tư Rouhani nói rằng cuộc chiến chống Nhà Nước Hồi Giáo ở Iraq và Syria đã kết thúc.”
- Aljazeera ngày 23/11/2017: “Tổng Thống Nga Putin nói rằng các tổng thống Ba Tư và Thổ Nhĩ Kỳ đã hỗ trợ cho đề nghị triệu tập một ‘Nghị Hội Syria’ để đưa chính phủ và phe đối lập ngồi chung lại với nhau. Tổng Thống Putin đã tiếp Tổng Thống Ba Tư Rouhani và Tổng Thống Thổ Erdogan tại Sochi giữa lúc một vài nhóm phiến quân Syria gặp nhau tại Thủ Đô Riyadh của Saudi Arabia trước khi cuộc đàm phán do LHQ bảo trợ mở màn tại Geneve. Nghị Hội Syria sẽ xem xét những câu hỏi mấu chốt về từng bước cho Syria.”
Tình hình Biển Đông:
            Trong hai tuần vừa qua Biển Đông tương đối yên tĩnh kể từ chuyến công du Á Châu 10 ngày của Ô. Trump. Có thể đây là một thỏa hiệp giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn nhưng cũng có thể là “bước lùi chiến thuật” của Hoa Lục sau khi đã xây dựng thành công 10 hòn đảo nhân tạo, đưa vũ khí phòng không vào đây và nhất là tạo được ảnh hưởng khá lớn lên Phi Luật Tân là quốc gia đồng minh chí cốt của Hoa Kỳ.
Thế nhưng theo JapanTimes ngày 23/11/2017, “Úc Châu trong cuốn bạch thư về chính sách, đã cảnh báo Hoa Kỳ về ý định không can dự vào Á Châu giữa lúc Hoa Lục gia tăng sức mạnh. Quốc gia đồng minh truyền thống của Hoa Kỳ này đã trở nên bực bội về chính sách co cụm của Ô. Trump. Cuốn bạch thư phác thảo một đường hướng về  một “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương” giữa lúc cán cân lực lượng thay đổi. Tài liệu 136 trang nói rằng Hoa Kỳ đã là sức mạnh khống chế khu vực suốt thời kỳ hậu Thế Chiến II. Nhưng ngày nay Hoa Lục đang thách thức vị tri đó của Hoa Kỳ. Việc lưu thông trên đường biển này sẽ khó khăn trong thập niên tới bởi vì sức mạnh quân sự của Hoa Lục gia tăng. Cả khu vực đang thay đổi theo chiều hướng chưa từng có trong lịch sử cận đại của Úc Châu.”
Không ít người vẫn còn giữ quan điểm cách đây hơn nửa thế kỷ, nhìn Hoa Lục qua hình ảnh của những ông Ba Tàu cửi trần, mặc quần xà lỏn bán hủ tíu, dầu chéo quẩy, bánh bao, lợn quay ở Chợ Lớn hay Cựu Kim Sơn. Nào là “Mỹ tính hết cả rồi”, cứ yên tâm ngồi uống cà-phê coi football, Mỹ muốn bóp mũi Tàu lúc nào cũng được. Nào là, Mỹ làm như vậy để các quốc gia Đông Nam Á sợ quá phải bám vào Mỹ và mua vũ khí Mỹ.

Từ một đất nước không có khả năng phòng thủ khi chiến hạm Mỹ áp sát bờ biển 3km vào năm 1958. Nay Hoa Lục đã có 2 HKMH, chuẩn bị đóng chiếc thứ ba, khoảng 68 tàu ngầm trang bị vũ khí nguyên tử, 35 khu trục hạm, 51 tuần dương hạm, 35 khu trục hạm nhỏ, 31 tàu vét mìn, 220 tàu tuần tra và hệ thống hỏa tiễn Đông Phong mang đầu đạn nguyên tử có thể bắn tới Hoa Kỳ trong vòng 58 phút với quân số hiện dịch khoảng 2.3 triệu…thì thử hỏi ai có thể là đối thủ của “Ông Trời Con” này đây? Nếu Hoa Kỳ do dự và dồn nỗ lực để chống Nga, lún sâu vào những cuộc chiến như Iraq, Syria, A Phú Hãn, Yemen, Libya, Nigeria, Sudan và cuộc khủng hoảng Bắc Triều Tiên, Ba Tư…thì chắc chắn mười năm nữa thôi, Hoa Lục sẽ chia đôi vùng Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương với Hoa Kỳ, tức Hoa Kỳ không còn “độc quyền” là sức mạnh toàn cầu nữa. Và khi đó Đông Nam Á, để tránh thảm họa “ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết” sẽ trở thành khu vực “phi liên kết” tức vừa theo Mỹ, vừa theo Tàu chứ không thể theo Mỹ 100% và khuynh hướng đó đang từ từ hình thành.  

Nhận Định:
            Vào ngày 16/11/2017 The Telegraph loan tin, “Căm Bốt bị cáo buộc là giết chết nền dân chủ sau khi Tối Cao Pháp Viện ra phán quyết giải tán đảng đối lập và đặt ra ngoài vòng pháp luật 100 chính trị gia trước cuộc bầu cử vào năm tới.”
Bên lề cuộc họp Thượng Đỉnh Đông Á tại Phi Luật Tân tuần vừa qua, Thủ Tướng Hun Sen đã gặp Thủ Tướng Nga Medvedev và hai bên đồng ý việc Nga gửi một toán giám sát tới Căm Bốt để theo dõi tính cách tự do và công bằng của cuộc bầu cử. Ô. Hun Sen còn cho biết Nhật Bản, Liên Hiệp Âu Châu và Trung Quốc đã yểm trợ 21 triệu Mỹ Kim cho cuộc bầu cử. Vào Tháng Chín năm nay, chính quyền đã đóng cửa tờ báo Anh Ngữ Cambodia Daily và các đài phát thanh Á Châu Tự Do (Radio Free Asia), Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) với lý do các đài này thiên vị chỉ nói xấu chính quyền mà không nói tới các thành tích của chính quyền.
Reuters ngày 20/11/2017 cho biết Ô. Hun Sen đã thách thức Hoa Kỳ hãy cắt mọi khoản viện trợ sau khi Hoa Kỳ loan báo ngưng tài trợ cho cuộc bầu cử vào năm tới. Còn Thụy Điển cũng loan báo sẽ ngưng những khoản viện trợ mới cho Căm Bốt ngoại trừ lãnh vực giáo dục và khảo cứu. Chưa biết viện trợ - tức tiền bạc- có làm Ô. Hun Sen nao núng hay không? Theo US News & World Report ngày 26/11/2017, Ô. Hun Sen lại kêu gọi đóng cửa luôn một tổ chức nhân quyền chính ở Căm Bốt với lý do tổ chức này do lãnh tụ đối lập Kem Sokha tài trợ.
Có điều trớ trêu là trong khi nền dân chủ Hoa Kỳ đã trưởng thành trên 200 năm và là gương mẫu cho bao quốc gia trên thế giới noi theo. Thế nhưng ngày nay nó lại nguyên do chia rẽ và hận thù dân tộc. The New York Post ngày 28/10/2017: “Kết quả của cuộc thăm dò mới nhất phổ biến ngày hôm nay cho thấy một con số khiến giật mình là 70% dân chúng Hoa Kỳ tin rằng đất nước đang chia rẽ dữ dội giống như thời Chiến Tranh Việt Nam.” Còn CBS Sacramento cho biết “71% dân chúng Hoa Kỳ nói rằng nền chính trị Hoa Kỳ xuống tới mức thấp nguy hiểm.” (71% Of Americans Say Politics Has Reached A Dangerous Low Point). Còn Ô. Bernie Sanders (cựu ứng cử viên tổng thống Đảng Dân Chủ) nói rằng chưa bao giờ người ta lại thù ghét nhau như bây giờ. Thế nhưng Hoa Kỳ vẫn cứ ép các quốc gia khác phải có một nền dân chủ như mình. Một nền dân chủ mà: Cái gì cũng chống, làm đúng cũng chống, đem đầu lâu máu giả của tổng thống ra diễu cợt, đòi nổ tung Tòa Bạch Ốc, đòi ám sát tổng thống, xé cờ, không chào cờ, đái lên cờ… và ngày nay đòi hủy bỏ bài quốc ca Star Sprangle…có phải là biểu tượng mà thế giới cần noi theo và vươn tới không? Theo tôi nghĩ, người Hoa Kỳ nên “chữa bệnh ” của mình trước khi nói đến “bệnh” của người khác. Trong một bài trước tôi đã nói, “dân chủ quá trớn sẽ đưa đến độc tài” và “độc tài khắc nghiệt sẽ đưa đến dân chủ”. Đó là cái vòng luẩn quẩn như “bánh xe luân hồi”. Chỉ có con đường “trung đạo” là trường tồn.
Theo World Bank ngày 22/11/2017, đà tăng trưởng kinh tế của Căm Bốt năm 2017 là 6.8 và dự đoán năm tới sẽ là 6.9 cho dù đang có sự lộn xộn về chính trị. Nếu kinh tế Căm Bốt cứ trên đà phát triển như vậy thì đối với người dân, tự do, dân chủ, nhân quyền là phụ còn nồi cơm hũ gạo, vui chơi giải trí, yêu đương, ca hát, quần nọ áo kia, iphone, ipad, nhảy múa, đá banh, đá bóng, ăn nhậu sẽ thắng. Khi kinh tế suy sụp thì dân chủ, tự do, nhân quyền có thừa thãi ra đó…thì chính quyền nào cũng bị lật đổ chứ không riêng gì chế độ độc tài. Đời là vậy. Quy luật bao tử và bản năng thắng bất cứ quy luật nào. Vào tuần này Ô. Hun Sen sẽ đi Bắc Kinh, gặp Ô. Tập Cận Bình và các nhà đầu tư Trung Quốc để tạo thêm công ăn việc làm cho Căm Bốt.
Từ những thực tế nói trên, ai muốn “cưa ghế” của Ô. Hun Sen thì phải bước qua xác chết của ông. Vào sinh ra tử từ năm 26 tuổi, thảnh lập mặt trận chống lại Khmer Đỏ, trải qua bao nhiêu dông bão chính trị mới ngoi lên ngôi vị thủ tướng. Ông đã xây dựng đất nước Căm Bốt từ “Vùng Đất Chết” (The Killing Fields), dù còn tham nhũng …nhưng không dễ “nhường ngô” cho những chính trị gia chưa có công trạng gì với đất nước mà chỉ lấy “nước bọt” và dựa vào ngoại bang để xây dựng sự nghiệp của mình…thì chỉ có Thánh Nhân đời xưa mới chịu làm như vậy. Chúng ta chờ xem phản ứng của Hoa Kỳ và Tây Phương như thế nào. Chứ còn Á Châu thì theo chính sách “Đèn ai nhà nấy rạng”. Can dự vào chuyện nhà người ta, lợi đâu không thấy mà chỉ thấy hại. Giữa nhân quyền và quyền lợi quốc gia, chúng ta lựa cái nào? Nếu tôi là người dân thường, tôi lựa nhân quyền. Nếu tôi là lãnh đạo một cường quốc hay một siêu cường, tôi phải vô cùng đắn do, suy nghĩ. Liên minh vì lợi ích quốc gia là sách lược kinh bang tế thế của Phạm Lãi, Quản Trọng, Nhạc Nghị, Tô Tần, Trương Nghi. Liên minh vì đạo đức là sách lược thất bại của Khổng Tử và Lão Tử. Cho nên Khổng Tử chỉ là thày dạy học Vạn Thế Sư Biểu chứ không thể làm chính trị gia hay quân sư được. Hiện nay Thổ Nhĩ Kỳ đang là cái gai đâm vào mắt Âu Châu và Hoa Kỳ thế mà họ vẫn cứ phải nhẫn nhục chứ không dám tống xuất Thổ ra khỏi NATO cũng chỉ vì lợi ích chiến lược chống Nga.
 Ô. Hun Sen đang được ông khổng lồ Trung Quốc đỡ đầu cho nên chẳng ngán sợ Hoa Kỳ. Tuy nhiên khác với Ô. Kim Jong Un, Ô. Hun Sen là người rất khôn ngoan. Sau khi thắng cử vào năm 2018, có lẽ ông lại đổi giọng và làm hòa với Mỹ vì chống Mỹ cũng “mệt cầm canh”.
Còn đối với Việt Nam, sự kiện Căm Bốt thu hồi giấy tờ của cả chục ngàn người Việt hiện đang sinh sống ở Xứ Chùa Tháp cho thấy Ô. Hun Sen đang phải chật vật đối phó với chiến dịch phun nọc độc “bài Việt” vào đầu óc người dân Căm Bốt của đảng đối lập để kiếm phiếu. Theo tôi nghĩ Ô. Hun Sen làm thế chỉ để thoa dịu dư luận chứ trong thâm tâm, ông không có tinh thần bài Việt. Xin đừng đánh giá thấp Ô. Hun Sen.
Đào Văn Bình
(California ngày 30/11/2017)
__._,_.___

Posted by: Binh Dao

Popular Posts

My Blog List