Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông

Sàn giao dịch bất động sản Biển Đông

>

Sunday 30 November 2014

Biển Đông dậy sóng vì đảo nhân tạo Trung Quốc


Biển Đông dậy sóng vì đảo nhân tạo Trung Quốc
mediaĐá Chữ Thập mà Trung Quốc gọi là Vĩnh Thử Tiều ( Yongshu Reef ) là đảo đầu tiên có đường băng cho máy bay cất cánh và hạ cánh - DR

Việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo với sân bay tại quần đảo Trường Sa khiến sóng gió lại nổi lên ở Biển Đông, nhất là kể từ khi bộ Quốc phòng Mỹ lên tiếng về hành động này của Bắc Kinh.

Theo một báo cáo do tuần báo quốc phòng của Mỹ IHS Jane’s Defence công bố ngày 21/11/2014, với các hình ảnh chụp từ vệ tinh, công trình xây dựng đảo nhân tạo của Trung Quốc đã bắt đầu từ cách đây ba tháng trên Đá Chữ Thập, mà Trung Quốc gọi là Vĩnh Thử ( Yongshu Reef ).

 Đảo nhân tạo này có chiều dài 3 km và chiều ngang từ 200 đến 300 mét. Đây là đảo nhân tạo đầu tiên của Trung Quốc có một sân bay nhỏ ở Trường Sa và đảo này cũng có một hải cảng có thể tiếp nhận các chiến hạm.

Theo đánh giá của tạp chí IHS Jane’s Defence, dự án mới trên Đá Chữ Thập « dường như là được thiết kế để buộc các bên khác phải từ bỏ những đòi hỏi chủ quyền của họ, hay ít ra giúp cho Trung Quốc có một vị thế mạnh hơn nếu sau này có đàm phán về những tranh chấp chủ quyền quần đảo Trường Sa ».

Thật ra thì ngay từ ngày 06/11, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình đã phản đối « các hoạt động cải tạo phi pháp» của Trung Quốc trên bãi Chữ Thập, thuộc quần đảo Trường Sa mà Hà Nội khẳng định là của Việt Nam. Ông Lê Hải Bình cho biết là ngày hôm đó, đại diện bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao công hàm phản đối về công trình này. 

Về phía Philippines, ngày 25/11/2014, Ngoại truởng Albert Del Rosario thông báo là bộ Ngoại giao nước này từ ngày 10/10 cũng đã gởi một công hàm đến Trung Quốc để phản đối việc Bắc Kinh xây đảo nhân tạo trên Đá Chữ Thập, mà Philippines gọi là Kagitingan Reef.

Ngay cả Đài Loan lên tiếng phản đối công trình xây đảo nhân tạo của Trung Quốc, khẳng định chủ quyền « lịch sử » của Đài Bắc trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phát ngôn của bộ Ngoại giao Đài Loan Cao An kêu gọi các nước tranh chấp chủ quyền Biển Đông không nên có bất cứ hành động đơn phương nào có thể gây phương hại đến hòa bình và ổn định trong vùng.

Công trình xây đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa cũng đã khiến sóng gió lại nổi lên trong quan hệ Mỹ - Trung. Vào cuối tuần trước, phát ngôn viên Lầu Năm Góc đã yêu cầu Bắc Kinh đình chỉ dự án xây đảo nhân tạo nói trên. Hôm qua, 24/11/2014 phát ngôn viên bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng đã nhắc lại lập trường của Washington rằng các công trình xây dựng quy mô như vậy có thể « khiến tình hình thêm phức tạp hoặc leo thang ».

Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã ngay lập tức lên án những chỉ trích nói trên của Mỹ là « vô trách nhiệm ». Phát ngôn viên bộ Ngoại giao nước này, bà Hoa Xuân Oánh khẳng định rẳng các hoạt động xây dựng chỉ là nhằm « cải thiện điều kiện sống và làm việc của nhân viên trên đảo, để họ có thể thực hiện tốt hơn các nghĩa vụ và trách nhiệm quốc tế về tìm kiếm, cứu hộ ».

Giới quân sự Trung Quốc cũng đã lên tiếng bảo vệ dự án đảo nhân tạo ở Trường Sa. Trên tờ Hoàn cầu Thời báo số ra ngày 24/11/2014 tướng La Viên ( Lou Yuan ) cho rằng đây là một dự án « hoàn toàn chính đáng và xác đáng ». Theo viên tướng này, « Hoa Kỳ đã tỏ rõ sự thiên vị, bởi vì Philippines, Malaysia, Việt Nam đã xây dựng các cơ sở hạ tầng quân sự » trong vùng quần đảo Trường Sa. Tướng La Viên tuyên bố rằng Trung Quốc chắc chắn sẽ chống lại mọi áp lực quốc tế để tiếp tục dự án này.


Phát hiện tài sản lớn trong nhà một quan chức Trung Quốc

RFA 14.11.2014


Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này



Ủy ban Thanh tra và kỷ luật Trung ương của Đảng cộng sản Trung Quốc vừa phát hiện được 37 kg vàng và các giấy tờ của 68 ngôi nhà cùng 120 triệu nhân dân tệ (tương đương 19 triệu 600 ngàn đô la Mỹ) bằng tiền mặt trong căn nhà của một quan chức đảng cộng sản. Tờ Tân hoa xã loan tin này hôm qua.
Số tiền mặt và vàng được phát hiện tại nhà của ông Ma Chaoqun, cựu quản lý công ty cung cấp nước Beidaihe ở tỉnh Hà Bắc. Ông này đang bị điều tra về tội tham nhũng và sử dụng công quỹ không đúng mục đích.
Trường hợp của ông Mã cũng giống như nhiều trường hợp tham nhũng tương tự khác tại tỉnh Hà Bắc mà Tân Hoa xã gọi là quan chức nhỏ, tham nhũng khổng lồ.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sau khi nhậm chức vào năm 2012 đã hứa là sẽ đấu tranh chống tham nhũng và mục tiêu nhắm vào là các quan chức cao cấp cũng như những người cấp thấp trong một chiến dịch chống tham nhũng rộng khắp Trung Quốc.


Hồng Kông giải tán thêm một tụ điểm biểu tình
mediaCảnh sát giải tán phong trào chiếm đóng Hồng Kông tại khu Mongkok. Ảnh ngày 25/11/2014Reuters
Sáng ngày, 25/11/2014, chính quyền Hồng Kông tiếp tục chiến dịch giải tỏa biểu tình tại Mongkok. Đây là một trong các điểm tập hợp chủ yếu của phong trào dân chủ đòi quyền bầu trực tiếp lãnh đạo đặc khu. Phong trào xuống đường ở Hồng Kông đã diễn ra từ cuối tháng 9/2014. 

Khoảng 10 giờ 30 phút giờ địa phương, công nhân bắt đầu dỡ bỏ các hàng rào do sinh viên dựng lên tại Mongkok. Mongkok – nằm trên phần lục địa của đặc khu Hồng Kông – là một trong ba điểm biểu tình chính của phong trào đòi dân chủ. Hai địa điểm còn lại là Admilralty, nơi có trụ sở chính quyền, và vịnh Causeway, một khu phố thương mại sang trọng mà người Hoa lục khá giả thường tới mua sắm.

Giống như cuộc giải tỏa tại Admilralty hồi tuần trước, tư pháp Hồng Kông công bố lệnh trục xuất trước khi triển khai chiến dịch. Hàng chục nhân viên thi hành án có mặt tại đây, cùng với hơn một trăm cảnh sát. Khoảng 200 người biểu tình và rất nhiều phóng viên chứng kiến cảnh giải tỏa sáng nay. Ông Ng Pun-tuk, một người biểu tình 78 tuổi, tuyên bố « một nghìn năm, mới có một cơ hội duy nhất để đòi dân chủ », ông « sẵn sàng đi tù », chứ « không rời vị trí ».

Theo báo chí địa phương, hoạt động giải tỏa sẽ tiếp tục mở rộng sang một số khu vực cố thủ khác của người biểu tình tại Mongkok. Kể từ khi bùng nổ phong trào phản kháng với cả trăm nghìn người tham gia, Mongkok là nơi diễn ra nhiều đụng độ dữ dội giữa người biểu tình, cảnh sát, người dân tức giận phản đối biểu tình và một số phần tử bị nghi ngờ là thủ hạ của hội Tam Hoàng, một tổ chức mafia Trung Quốc.

Với phong trào chiếm lĩnh trung tâm nói trên, Hồng Kông – thuộc địa cũ của Anh Quốc – vừa trải qua cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng nhất, kể từ khi vùng đất này trở về dưới quyền kiểm soát của Bắc Kinh năm 1997. Sau nhiều tuần phong tỏa đường phố để gây áp lực lên chính quyền, phong trào đòi dân chủ đã sụt giảm đáng kể về số lượng. Theo một thăm dò dư luận, được Reuters công bố ngày 17/11/2014, có đến hai phần ba trong số 7 triệu cư dân Hồng Kông muốn chấm dứt phong trào chiếm lĩnh đường phố, một phần do mệt mỏi vì giao thông tắc nghẽn.

Về nguyên tắc, Bắc Kinh chấp nhận việc các công dân Hồng Kông bầu cử trực tiếp lãnh đạo đặc khu hành chính này, nhưng mặt khác, lại dành quyền tuyển chọn các ứng cử viên cho một ủy ban đặc biệt, mà đa số các thành viên là những người thân cận với chính quyền trung ương. Đây là điều kiện mà những người tranh đấu cho dân chủ Hồng Kông không chấp nhận và chính là lý do bùng nổ cuộc phản kháng chưa từng có nói trên.

Theo tin giờ chót từ AFP, vào cuối ngày hôm nay, tổng cộng khoảng 80 người biểu tình bị câu lưu, trong đó có một thiếu niên 14 tuổi. Thoạt tiên cảnh sát thông báo, có 32 người bị bắt, trong đó có nghị sĩ đối lập, nhà tranh đấu dân chủ Lương Quốc Hùng (Leung Kwok Hung).

Cũng hôm nay, trong thời gian chính quyền giải tán khu biểu Mongkok, nhân vật số hai trong chính quyền Hồng Kông, bà Carrie Lam (Lâm Trịnh Nguyệt Nga), tuyên bố “cảnh cửa đàm phán” với Liên đoàn sinh viên Hồng Kông “vẫn chưa hoàn toàn khép lại”. Trên thực tế, cho đến nay, giữa chính quyền Hồng Kông với sinh viên – chủ lực của phong trào đòi bầu cử dân chủ - mới chỉ có một cuộc đối thoại duy nhất, mà không đi đến một kết quả cụ thể nào.

Hồng Kông: Phong trào biểu tình dân chủ bị phân hóa
mediaNgười biểu tình còn lại tại Mong Kok: theo thăm dò, 83% ý kiến cho rằng nên chấm dứt phong trào biểu tình - REUTERS /B.Yip

Phong trào biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông hiện đang bị phân hóa giữa một bên là những người muốn thúc đẩy trở lại phong trào và bên kia là những người chủ trương chấm dứt phong trào.

Sau gần hai tháng biểu tình ngồi và gây cản trở lưu thông ở các trục lộ chính, sự ủng hộ của người dân Hồng Kông đối với phong trào đòi dân chủ đã giảm bớt, trong khi đó hầu như không có hy vọng tái lập đối thoại giữa những người biểu tình với chính quyền Hồng Kông. 
Những người biểu tình đòi là tân lãnh đạo Đặc khu hành chính Hồng Kông phải được bầu một cách dân chủ thật sự, tức là theo thể thức phổ thông đầu phiếu trực tiếp, nhưng Trung Quốc vẫn đòi là các ứng cử viên trong cuộc bầu cử trưởng Đặc khu vào năm 2017 phải do một ủy ban thân Bắc Kinh phê chuẩn. 

Để đòi chính quyền Hồng Kông và Trung Quốc đáp ứng yêu sách của họ, những nhà hoạt động dân chủ và các sinh viên đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình ngồi và tập hợp, mà ban đầu có khi quy tụ đến hàng chục ngàn người, ở các trục lộ chính của Hồng Kông, gây tắc nghẽn giao thông và làm xáo trộn hoạt động thương mại, kinh tế tại thuộc địa cũ của Anh quốc
Nhưng người dân Hồng Kông ngày càng tỏ ra bực bội trước những phiền toái do phong trào biểu tình gây ra, cho nên số người ủng hộ phong trào đã giảm mạnh. Cụ thể là theo kết quả một cuộc thăm dò trong tuần này, có đến 83% trong số 513 người được hỏi nói rằng họ muốn phong trào biểu tình chấm dứt và 60% yêu cầu chính quyền Hồng Kông giải tỏa các khu vực biểu tình. 

Bản thân một số nhân vật nổi bật trong phong trào nay cũng cho rằng hình thức đấu tranh bằng cách chiếm lĩnh đường phố đã hết tác dụng, nên phải chuyển hướng đấu tranh cho mục tiêu đòi dân chủ, mục tiêu hiện vẫn được đa số dân Hồng Kông tán đồng. Nhưng một số nhân vật khác thì lại nhất quyết muốn duy trì phong trào chiếm đóng đường phố, cho dù chuyện gì sẽ xảy ra kế tiếp. 
Vì thấy là sự ủng hộ của công luận đối với phong trào biểu tình đã suy giảm nhiều, chính quyền Hồng Kông đã một lần nữa tìm cách giải tỏa các khu vực bị chiếm đóng, sau khi một tòa án trong tuần này ra lệnh tháo dỡ các hàng rào chướng ngại vật. Việc tháo dỡ này đã bắt đầu ở khu Admiralty và có thể sắp tiếp diễn ở khu Mong Kok, nơi đã xảy ra nhiều vụ đụng độ dữ dội giữa cảnh sát, người biểu tình và các nhóm chống biểu tình. 

Nếu các khu vực này bị giải tỏa hết thì rõ ràng là chính quyền Hồng Kông, hay đúng hơn là chính quyền Bắc Kinh, coi như thắng cuộc, không cần phải đưa quân đội sang đàn áp giống như thời Thiên An Môn, mà vẫn hóa giải được làn sóng đấu tranh dân chủ ở Hồng Kông.

“Democracy Bowling Ball….”, ca khúc với ngàn lời hiệu triệu!


Democracy Bowling Ball: Hong Kong (Joshua Wong) Đêm Nay, Thức Dậy Việt Nam!



image





Preview by Yahoo




Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - 
Thưa toàn thể rường cột yêu quý S.V.H.S, thầy cô và phụ huynh Việt Nam, Hồng Kông! 

Phải hình tượng tuổi trẻ Hồng Kông đang chơi trò “Bowling” bằng trái banh Dân Chủ độc nhất vô nhị trong tay. Đặc biệt vẫn luôn trong bàn tay quyết liệt dũng cảm, không một mảy may tấc sắt dính túi của mình. Vào một “cuộc chơi” sinh tử tưởng như chẳng thể cân xứng với trùm tay sắt thứ thiệt. Dĩ nhiên thế giới sẽ không cho phép sử dụng bạo lực quân đội như một Thiên An Môn thứ hai, dù vậy chúng ta vẫn thấy được nỗi ám ảnh trong thái độ vừa ủng hộ vừa bất chấp lo lắng của một bậc cha mẹ phụ huynh: “Nếu chế độ này còn dùng xe tăng để đàn áp SVHS, chắc hẳn tôi sẽ là người đầu tiên để đứng chận nó.” Người mẹ nói câu ấy hẳn sẽ không có cơ hội để chứng tỏ sự dũng cảm, như hình ảnh bi tráng của chàng trai sinh viên áo trắng năm xưa. Bắc Kinh đã rất cáo già trong biện pháp câu giờ để phân hóa cuộc biểu tình.

Trái Banh Dân Chủ

Dù thế nào đi nữa, những người trẻ này cũng đã biểu lộ sự “thành nhân” vĩ đại mà cả thế giới ngưỡng mộ. Vẫn còn sớm để nói đến sự thành công hay không thành công, bởi chúng ta còn phải nuôi dưỡng Tự Do và đấu tranh từng ngày.

Quốc Hội Thượng Viện Mỹ đang muốn điều trần với SVHK, nhưng có lẽ lúc này các thủ lãnh biểu tình của HK đang muốn tự mình nắm giữ tương lai, cũng như những hoạch định riêng của họ. Bắc Kinh cũng như Hà Nội luôn vịn cớ thế lực thù địch để trù dập nhân dân mình.

Chúng ta tin họ sẽ đủ gan góc để củng cố lại lực lượng, và những ngày sắp đến sẽ còn nhiều kế hoạch sáng tạo. Vết đau thiếu tổ chức của một Thiên An Môn ngàn đời mung mủ, nhưng cũng chính nhờ hiệu ứng dây chuyền của tuổi trẻ quyết liệt hy sinh này đã chuyền thêm sức mạnh cho sự sụp đổ của bức tường Bá Linh, Đông Âu và sự thay đổi chuyển mình ở Liên Sô… Chúng ta ủng hộ phong trào Dân Chủ của giới trẻ Hồng Kông, vì ai cũng biết rằng chỉ có dân chủ mới xây dựng được một xã hội công bằng, tốt đẹp. 

Với giới trẻ Việt Nam, chúng ta lại càng có đủ cả trăm ngàn lý do để không thể cúi đầu xuống tận cùng thế giới mà đi. Ngọn lửa dân chủ ẩn náu trong từng mỗi bước lên đường, ngẩng mặt nhìn đời của các bạn trẻ. 

Khi không chúng ta bỗng giật mình thức dậy, thấy và ngưỡng mộ rồi nhìn lại tình hình đất nước mình, để biết rằng không thể trì hoãn được nữa. Trong niềm xúc động vẫn lớn lên từng ngày qua sự kiên trì của giới trẻ Hồng Kông, chúng ta thử tưởng tượng một thứ banh rúng động lóe sáng, như trò chơi “bowling” của những đường thảy ngoạn mục, chưa từng có trước đó bao giờ!

Chúng ta gọi trái banh Dân Chủ của nền văn minh thế giới quả không sai. Khi chính họ là những thành viên ra chiêu đấu tranh tích cực tài tình. Nguồn sáng này đã ươm mầm cháy sáng bao nỗi khát khao từ bao thế hệ, như họ cũng đã được học hỏi, tiêm nhiễm từ khi là thuộc địa của Anh và tách ra thành “một nước hai chế độ”.

Nghĩ mà xem. Chính một trong bốn nước sót lại trên hành tinh này là còn “mớ ngủ” trong chế độ toàn trị độc tài độc đảng, mà một Thủ Tướng hai nhiệm kỳ của một nhà nước C.S.V.N cũng phải thốt lên: “Dân chủ là xu thế không thể đảo ngược.” Trong khi “Ngài” Tổng Bí Thư thì vốn mang biệt danh “Lú”, vì chưa chịu một phen “đập” luôn cả “Chuột” lẫn “Bình” cho rảnh nợ khỏi “tâm tư”: “Đến hết thế kỷ này không biết là đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa?”

Phải nói là chế độ này đã chiếm lĩnh và cản trở tiềm năng dân tộc, lãng phí vì không biết tận dụng nhân khí tuổi trẻ, cũng như đi ngược lại mong mỏi tâm nguyện của nhiều thế hệ. Đã đến lúc nhân dân phải đi theo đà Dân Chủ của những bước chân người dân Hồng Kông mà đứng lên và không còn chần chờ được nữa! 

Hãy hành động cụ thể hơn trước khi nước mất nhà tan!

Mọi sự đã vận chuyển. Xu thế tiến hóa của Dân Chủ là không thể lùi bước đi ngược lại. Đây cũng là xu thế và mệnh lệnh của thời đại. Không thể đổi khác. Và không hy vọng gì ở một sự chuyển hóa không đến từ áp lực “cạn kiệt” nội tại, cũng như ngoại tại “trở mặt”, khi dĩ nhiên không ai chấp nhận một cuộc chuyển hóa trá hình. Tham vọng quyền lực đã làm choáng mắt họ và lòng ham hố vị kỷ, trơ lì không cho phép họ tự giác, tự “bung”.

Thăm Dò Ý Dân và hiệu ứng

Có đưa ra kịch bản này kịch bản nọ, thì người dân phải cũng phải biết sắm đúng vai trò thể hiện cho được tiếng nói của mình. Mạnh dạn tìm đủ mọi cách để nói lên tâm nguyện của người dân, chẳng hạn nên mở ra những cuộc thăm dò ý dân, dù chúng ta thừa biết họ sẽ chẳng lắng nghe, nhưng chí ít cũng là để đánh động vào tâm thức của những người Việt ngủ quên, hoặc không buồn lo lắng đến chuyện khẩn thiết của đất nước. Ví dụ mới đây chúng ta theo dõi và đã rất đồng cảm với những cuộc thăm dò của những đại học ở Hồng Kông, như tháng 9-2014 có tới 52% họ không tin tưởng chính quyền Bắc Kinh, khi trước đó chỉ có 32.1% của cùng một câu hỏi, và như vậy có nghĩa là mọi sự đã được họ thăm dò dài dài, để tạo sức đẩy tò mò. Hãy rỉ tai thuyết phục nhau những điều sát thực tế, hãy gởi gấm bằng lời ca tiếng nhạc, hãy đi sâu vào mọi tầng lớp nhân dân để phát triển phong trào đòi quyền làm người, tự do ấm no và dân chủ dù vẫn còn quá non trẻ vì đã bị tước đoạt sạch sành sanh.

Gió Dân Chủ đang chuyển mùa khắp nơi. Người dân và vô số những đảng viên CS yêu nước này đã thức tỉnh thay đổi. Chúng ta và đặc biệt những tư duy tự do rạch ròi tươi trẻ đang nắm trong tay những phương tiện thuận lợi, lan tỏa mạnh của “internet” để đem thế giới lại gần, mà không thể bị tuyên truyền, nhồi sọ một chiều. Những khuôn mặt dị hợm nhũng nhiễu sẽ phải bị phơi bày, phanh phui sự thật trong nháy mắt, với con số sử dụng hệ thống “internet” là 40 triệu, và hơn 25 triệu đa số thành phần giới trẻ Việt có tài khoản Facebook. Với con số 300 thành viên của Scholarism ở Hồng Kông, nếu không sử dụng lợi thế của truyền tin điện tử, thử hỏi làm sao thủ lãnh tuổi trẻ tài cao cách mấy Joshua Wong có thể kêu gọi những cuộc xuống đường rầm rộ, qui mô hơn hàng trăm ngàn người? 

Truyền thông tin học sẽ chắp cánh mang tiếng nói của chúng ta bay xa vạn dặm. Ngay khi một nhà báo nguyên TBT tờ Thanh Niên của Việt Nam, vừa cho đi một phản hồi ngắn được đăng tải trên một tờ báo lớn nước ngoài New York Times, tức khắc mọi người đổ xô tìm đọc và hẳn là cả cộng đồng quốc tế càng biết rõ thêm “đệ tứ quyền” tự do báo chí của Việt Nam là đang có vấn đề, và cần được để ý thay đổi. 

Phải nói chúng ta không chỉ tôn vinh tuổi trẻ can trường và thông minh trong sáng của những lãnh tụ S.V.H.K, mà còn phải rất khâm phục sự đồng lòng khích lệ và giáo dục của những bậc phụ huynh, thầy cô G.S, T.S giảng dạy cũng như đồng hành với con cháu mình. Và chính như lời khẳng định của một Hoàng Chí Phong:“Tương lai của Hồng Kông tùy thuộc vào anh, anh và các anh.” 

Vâng, hãy tự điểm mặt mình những lần soi gương: “anh, anh, và chính anh, các anh”, để tự hỏi bao giờ thì S.V.H.S Việt nam cũng như giới trí thức, G.S, T.S cỡ Ngô Bảo Châu, Phạm Quang Ngọc… chịu đứng ra tạo áp lực thẳng cánh cò bay để đòi thay đổi lột xác giáo dục, theo tinh thần nhân loại văn minh tiến hóa, tôn trọng xã hội dân sự dân quyền và thúc đẩy những mở rộng chính trị như người dân Hồng Kông.

Nhiều vị loay hoay tìm cách khai mở dân trí Việt Nam, nhưng lại chẳng đề xuất ra được những môn học như Công Dân, Đức Dục, Nghiên Cứu Tự Do như Hồng Kông (để không bị tước bằng thạc sĩ như vụ án nhà thơ Nhã Thuyên) hầu có thể gột rửa phần nào những nhận thức vốn luôn tẩy não của chế độ. Nhất là sự nhồi nhét thứ lý thuyết chính trị ngoại lai lỗi thời. 

Thật là một điều bất hạnh, khi S.V.H.S Việt Nam bây giờ chỉ là sản phẩm và hệ quả nhất định của một guồng máy giáo dục, với hệ thống điều hành giảng dạy theo giáo trình của một nhà nước cộng sản. Không trách trong Ngày Nhà Giáo Việt Nam hôm 20 tháng 11, Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục- Đào Tạo Phạm Vũ Luận tiếp tục nhắc nhở về Nghị Quyết 29 của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng bằng bổn cũ thông điệp xanh rờn như “…Đưa Nghị Quyết của Đảng vào cuộc sống nhằm nâng cao chất lượng và hiệu quả giáo dục đáp ứng sự mong đợi và xứng đáng với sự quan tâm của Đảng, Nhà Nước và Nhân Dân”. Những “ông” tuyên xưng là đầy tớ của nhân dân, nhưng bao giờ nhân dân cũng bị tư duy xếp hạng sau chót là thế đấy.

Chúng ta đã tưởng chỉ còn lại một mong mỏi. Với nền giáo dục bế tắc, cấu thành một xã hội trẻ bơ vơ băng hoại, “tư tưởng đạo đức” với kim chỉ nam “độc đạo” bán đại hạ giá không ai buồn săm soi, đất nước ngỡ được mở ra một đại lộ giáo dục khác đến từ những khối óc con tim của những du học sinh bôn ba năm châu bốn bể thu thập về cống hiến, trong tiến trình du học tăng lên mỗi năm với con số bây giờ gần 17 ngàn và đa số du học ở Mỹ.

Không phải chính họ là người sẽ mang về cho Việt Nam những luồng khí thay đổi mới mẻ và hẳn sẽ dễ dàng được đón nhận hơn, so với những lực lượng “con em” chất xám của hải ngoại? Ở một nơi ba đời hồ sơ lý lịch “con quan rồi lại làm quan” thì không tài nào cất đầu lên nổi!

Sau chiến dịch “chúng ta muốn biết” là cái gì? “Hồng Kông đêm nay. Thức dậy Việt Nam!” chăng? 

Thật buồn là bao lâu nay, chúng ta đã gầy dựng không ít những chiến dịch hay ho, như chiến dịch “chúng tôi muốn biết” mới đây là rất gợi mở sự dấn thân công khai dưới ánh sáng sự thật, nhưng dường như chưa bao giờ chúng ta thực sự được xúc động với bất cứ một bài diễn từ, diễn văn, phát biểu hay một bài viết nào có sức hút của một thỏi nam châm kỳ diệu, có thể làm chúng ta nức lòng đứng lên (?!) Ngoại trừ những câu nói hiếm hoi có giá trị đã đi vào lịch sử và không thể lãng quên trong tâm thức của người Việt Nam.










Bằng một chút tủi hổ và ngàn lần thán phục, chúng ta lại phải mượn lời của Joshua Wong “Hoàng Chí Phong” để tặng không cho SVHS của chúng ta: “Nếu bạn nói với mọi người cách đây 5 năm rằng học sinh trung học sẽ tham gia vào chính trị, họ sẽ không tin bạn. Đối với học sinh, sinh viên, những gì chúng tôi có là sự kiên trì trong những nguyên tắc của chúng tôi, và sự gan góc trong những lý tưởng của chúng tôi. Nếu học sinh sinh viên không đứng ở tuyến đầu thì ai sẽ?” (Cuộc phỏng vấn của New York Times hôm tháng 7 vừa rồi)

Với những diễn văn diễn từ của chóp bu thì vốn được coi là những bộc lộ phô vẽ thiếu chân thành, nên không nức lòng được, nếu không muốn nói là đau lòng vì sợ mình sẽ bị lừa bịp lần nữa. Nhưng với những trang viết của chúng ta, lẽ nào cũng thiếu chân thành hay khi lòng vẫn tần ngần chưa rạch ròi phân định, hoặc chưa muốn đủ?

Ở đây bằng những thổn thức của những ước mơ có thật, chúng ta xin tạm gói ghém lòng mình, lòng dân bằng những câu thơ nốt nhạc tiếng hát, để hy vọng đánh thức một chút gì vào những lãnh đạm, thờ ơ không thể lãnh đạm, thờ ơ được nữa vào lúc này.

Một ca khúc với chúng ta vốn dĩ gần gũi với tâm thư tâm tình, hơn là những diễn xuất thuyết minh của những tay hùng biện khét tiếng gian ác xảo quyệt. Có thể chúng ta sẽ không dễ bị lôi cuốn ngay, nhưng tiếng hát ướt sũng nước mắt của ca sĩ Asia Hoàng Anh Thư, nhạc của Quốc Toản ít nhiều cũng đã làm “một người” nao lòng không đâu, và tự nhiên buồn suốt mấy hôm không viết được lời nào. 

Bản Anh ngữ của G.S Nguyễn Ngọc Bích thì lại cứ sợ không hiểu hết ý của tác giả, làm mình bỗng muốn một lần xin được cám ơn tất cả những chia sẻ đồng cảm quý báu, trong những tháng ngày đen tối cần nhiều vang vọng kêu gọi nhất của đất nước. Nói vậy chứ nhà cầm quyền VN cũng đã sẵn sàng bỏ tù hai nhạc sĩ trẻ tài hoa yêu nước là Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, chỉ vì dòng nhạc sáng tác này.

Điều mà không ai trong chúng ta không khấp khởi: “Đêm nay Hồng Kông. Thức dậy Việt Nam!”, và như thế xin được tri ân nguồn xúc tác mạnh mẽ đến từ Biến Cố Cách Mạng Dù của Hồng Kông.

Chỉ dường như một điều là không hiểu tại sao, giới trẻ và trí thức Hồng Kông luôn sẵn sàng đứng lên vì quyền tự do đầu phiếu cho Dân Chủ, phản kháng áp đặt giáo dục không phải lối. Sẵn sàng trong bất cứ một nghĩa nào của hy sinh và kiên định. Còn chúng ta? Những người Việt chúng ta ngoài những “an phận thủ thường” về quyền bầu cử phó mặc cho “cuốc hội” bù nhìn, và phe nhóm tranh giành quyền lực đấu đá muốn làm gì thì làm đã đành, nhưng sao lại có thể “mackeno”, hờ hững luôn cả tinh thần yêu nước, vốn là niềm tự hào bất khuất cần bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của dòng giống Lạc Hồng?

Không có một chủ nghĩa “đế quốc” hay bất cứ một thứ “thế lực thù địch” nào có thể thắng nổi tinh thần quả cảm yêu nước chống quân xâm lược của “chủ nghĩa dân tộc” theo truyền thống ôn hòa, vốn yêu chuộng hòa bình của Việt Nam. Bất cứ một quá khích, cực đoan nào cũng sẽ làm chúng ta thiếu kềm chế và phải đối đầu với những bạo động.

Ở đây chúng ta đặc biệt quá yêu cách thể hiện dấn thân đầy sáng tạo của nhóm thủ lãnh tuổi trẻ Hồng Kông, và những hình ảnh đẹp đầy tình đồng bào của những cảnh sát thi hành nhiệm vụ “đàn áp” người dân ôn hòa. Nói ra thật hổ thẹn khi phải vạch mặt nhà cầm quyền C.S.V.N trong cách hành xử, sử dụng côn(g) an mật vụ hoặc tận dụng cả băng tần xã hội đen để ra tay trừng trị thẳng thừng những sách nhiễu, đánh đập, thậm chí hễ bước vào đồn bót công an là có khối người đâm ra chán sống đập đầu vô tường hay thắt cổ tự tử dễ dàng như ăn kẹo… mời. Như trường hợp ông Tùng, bố của hoa khôi biểu tình Trịnh Kim Tiến với câu tuyên bố “bất tuân” ôn hòa: “Không cho biểu tình ngoài đường, thì (dương biểu ngữ) biểu tình tại gia vậy.”

Bước tới một lần hay chỉ là một lần Bất Tuân!

Bất tuân ôn hòa hay nói đúng hơn là bất tuân dân sự và điều này thì chính một luật sư Hoa Kỳ là ông David Steinman đã khuyến cáo chúng ta: “Sớm muộn gì quý vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới thay đổi được chế độ độc tài.” Lại phải để một vị nước ngoài quan tâm đúng mức như thế, mà chúng ta dường như vẫn chưa có ai đủ ma lực và nghị lực để “dám” đứng ra lo liệu một cuộc tổng bãi khóa, đình công bãi thị công sở…

Biến cố Hồng Kông trỗi dậy, Biến Cố Dàn Khoan HD 981, Biến cố Hội Nghị Thành Đô, Hoàng Sa Trường Sa… mà chúng ta tuồng như vẫn chưa thức tỉnh đủ, vẫn khá dửng dưng, ơ hờ với những “cơ hội”, và tiếp tục để bị xúc phạm không nguôi.

Nhiều người đành ngậm đắng nuốt cay nhận ra rằng phải còn lâu, hoặc chẳng bao giờ còn có khí thế tổ chức của S.V.V.N được một phần nho nhỏ như S.V.H.K. Nhất là dưới chế độ được sống nhờ vào sự dối trá, tuyên truyền, nhồi sọ, thì lời nói nào hay đủ, để có thể cảm hóa được những sinh viên gương mẫu của tư tưởng đạo đức HCM đứng lên cứu nước?

Khi bài ca này chuẩn bị đến tay quý vị, thì cũng là lúc chúng ta được biết cuộc ra đi đòi “tiếp cận” thủ tướng Lý Khắc Cường của những thủ lãnh S.V.H.K đã bị Bắc Kinh chận đứng. Những chiếc ghế trống trên chuyến bay CX312 HK không dưng làm chúng ta liên tưởng đến chiếc ghế trống của nhà thơ đấu tranh dân chủ Lưu Hiểu Ba ở Na Uy, lúc mà sự vắng mặt chỉ là sự dằn mặt của độc tài trong chuyến đi lãnh giải Khôi Nguyên Nobel Hòa Bình, đã làm thế giới ngước nhìn chiếc ghế trống như một khoảng cách ngăn chia giữa thiên thần Tự Do và ác quỷ khống chế nô lệ độc tài.

Cũng chưa đến nỗi phải rủi ro, những chàng Kinh Kha thời đại của Hồng Kông đã trở về an toàn, với hơn 300 người ở phi trường đã ngả mũ chào những con người can đảm có thừa này. Chúng ta không mấy ngạc nhiên về điều này, khi chính một trong ba thủ lãnh là Alex Chou đã nói: “Chuyến đi đến Bắc Kinh cùng bạn bè là để bày tỏ rằng giới SVHK không sợ hãi trước những tiểu xảo chính trị của Bắc Kinh”.

Cuối cùng, chúng ta nơi đây vẫn xin được đón chờ hiệu ứng của những mùa hoa Dân Chủ và hương thơm này sẽ lan tỏa khắp nơi. Cho dù lúc này có thể sẽ phải tiếp tục đương đầu bằng những cuộc bất tuân dân sự, như mở ra những cuộc phản kháng tuyệt thực, xuống đường ôn hòa ở một vài nơi khác để giữ vững tiết tháo lực lượng, và cũng chính là lúc mà Đức Hồng y Joseph Zen của Hồng Kông đã nhắn gởi: “Đây là lúc chúng ta phải cho thấy chúng ta muốn được Tự Do, chứ không chịu làm nô lệ, là lúc mọi người phải đoàn kết.”

Có một điều chúng ta biết chắc giới trẻ Hồng Kông sẽ không dễ hàng phục, cũng như mỗi năm họ vẫn đứng ra quy tụ cả nửa triệu người xuống đường Tưởng Niệm Biến Cố Thiên An Môn, trong khi Bắc Kinh hoàn toàn muốn né tránh và xóa sạch vết nhơ tội đồ diệt chủng này, nhưng họ phải cầm lòng nuốt từng “trái đắng” đến từ khí thế cao cả mà S.V.H.K đã luôn mang lại.

Với chúng ta, hình ảnh của những người trẻ liều mình leo núi để giăng trọn biểu ngữ bắc ngang tầm nhìn của thành phố, đòi Tự Do Dân Chủ cho Hồng Kông thật vô cùng ấn tượng và cực kỳ độc đáo. Vậy chắc chắn những đoàn quân kế tiếp sẽ không bỏ cuộc, trước khi cùng nhau đụng đầu mây bay tự do của đỉnh núi. Cho dù có những phút giây nhà cầm quyền đã phải mang máy bay đến, để cản trở những con người quyết liệt, bản lãnh đòi Tự Do này.

Họ có thể giựt phăng tấm biểu ngữ vĩ đại mang biểu tượng Nơ Vàng của Cách Mạng Dù ấy đi, nhưng những hoài bão, khao khát, lý tưởng của S.V.H.K dứt khoát sẽ là những kết nối dây chuyền, hệt những xâu chuỗi sáng ngời nhất, mà chúng ta cần học hỏi những tố chất làm thành thứ lân tinh hiếm quý ấy.

Ước gì một ngày thật gần những cảm tử viên của tuổi trẻ Việt Nam sẽ đột phá như Hồng Kông, để tìm ra một khung cảnh thể hiện gây sốc, thậm chí biết đâu còn bất chấp treo tận ở những hải đăng mờ mịt Hoàng Sa, Trường Sa, với thứ biểu ngữ mãnh liệt hơn cả lời tuyên bố hứa hẹn kiện Trung Quốc của Thủ Tướng, chẳng hạn như: “Sang năm tới Hoàng Sa.” Ở đây không chỉ là nghĩa vụ muốn làm động lòng nhau, mà còn là một thứ nghĩa vụ công dân vọng vang tiếng nói mà chúng ta cần phải làm và làm ngay lập tức.

Tiếng nói ấy là một cách thế phục hồi nhân phẩm đã bị thương tổn. Điều này sớm muộn gì cũng phải dẫn đến cuộc cách mạng toàn thắng vinh danh Dân Chủ, Nhân Quyền, Tự Do!


Democracy Bowling Ball: Tonight Hong Kong, Wake up, Vietnam!

Never more than now do we belong together
With trust stolen Vietnam no longer has a future
A future that in whose hand will fall, I wonder
With the youth hanging their heads, what tragedy will await us?

At no time like now do we go on and on:
With the people robbed of their land, what future awaits us?
With Justice and Freedom, at least one is human
But with a generation kowtowing, the danger of Chinese domination is apparent.

Democracy Ball: Hong Kong, the Mainland, Vietnam!
The Democracy Ball always sides with civil rights:
Hong Kong tonight, Wake up, Vietnam!
Bowling Ball: the game is now in Joshua Wong's hand
Which threw the ball knocking off the pins of ignorant dictatorshi

From that day the clouds here are still hesitant
There remaining tears and smiles but no heart
The path of Vietnam is shortened with each step
As it moves forward or only toward Civil Disobedience, once.

Nguyễn Thị Thanh Bình 
Translated by Nguyen Ngoc Bich
November 17, 2014




From: Can Le <
To: H NGO <
Sent: Tuesday, November 25, 2014 7:58 PM
Subject: Fwd: Điều trần tại Quốc Hội Canada


Thưa các anh, chị,

Tôi gửi kèm theo đây, để các anh chị tường, bản điều trần của tôi trước Ủy Ban Nhân Quyền của Thượng Nghị Viện Canada ngày 20-11-2014 về dự án luật S-219.  Đây là một dự án luật do Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đệ trình, nhằm mục đích tưởng niệm cuộc di cư tìm tự do của người Việt tị nạn sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa ngày 30-4-1975.

Bill S-219: proposal for a national day of commemoration of the exodus of Vietnamese refugees, their acceptance in Canada after the fall of Saigon, and the end of the Vietnam War on April 30, 1975.

Thân kính,

LD Cấn
Ottawa


Bill S-219 – Testimony to the Human Rights Committee, Senate of Canada
by Can D.  Le, former Secretary General of the Vietnamese Canadian Federation

November 20, 2014

Good morning, Madam Deputy Chair,

Members of the Senate Human Rights Committee,

Ladies and gentlemen:

Thank you for giving me the opportunity to come here and express my view regarding Bill S-219 concerning the proposal for a national day of commemoration of the exodus of Vietnamese refugees, their acceptance in Canada after the fall of Saigon, and the end of the Vietnam War on April 30, 1975.

I believe that a national day of commemoration in Canada on April 30th each year for the exodus of close to a million Vietnamese refugees after the end of the Vietnam War, and for Canada’s acceptance of more than 60,000 of these refugees, will enshrine an important event in Canadian history and will enrich the cultural and social mosaic of this country.

The Vietnamese Canadian Federation, of which I am one of the co-founders and a former Secretary General, is an umbrella organization founded in 1980 to represent Vietnamese community organizations from coast to coast.   At present, the Federation includes organizations in the Vietnamese community in Halifax, Sherbrooke, Montreal, Ottawa, Toronto, Windsor, Winnipeg, Saskatoon, Edmonton, Calgary, and Vancouver.  Its national office is located in Ottawa.

Throughout its 34-year history, the Federation has helped thousands of Vietnamese refugees resettle in Canada, in addition to promoting cultural mutual understanding and advocating for democracy, freedom, and human rights in Vietnam.

I would like to share with you my observations with regard to the background of the exodus of refugees from Vietnam in the late 70s and early 80s, which led me to support this bill.

Following the invasion of South Vietnam by the North Vietnamese Communists in 1975, hundreds of thousands of Vietnamese --  members of the Armed Forces of the Republic of Vietnam, government officials or supporters, religious leaders, intellectuals -- were put in hard-labour concentration camps (officially called Re-Education Camps) where thousands would eventually die due to executions, diseases or malnutrition.  Many others were exiled to the so-called New Economic Zones in remote regions of Vietnam.  In addition, ethnic Chinese Vietnamese were forced to relocate or expelled from the country due to the political conflict between China and Vietnam in 1979.  Under these circumstances, people rushed to flee the country by the thousands.  There was a famous saying in Vietnam at the time: “If lamp posts could walk, they would flee too”.  

The flow of refugees from Vietnam reached a critical phase in late 1978 due to the refusal of some neighbouring Asian countries to admit the “Boat People” who were so called because most fled in small, leaky boats in the perilous Eastern Sea (formerly called the South China Sea).  Hundreds of thousands of these refugees perished at sea by drowning or starvation, or were raped or killed by pirates. 

Dennis McDermott, President of the Canadian Labour Congress at the time, summarized this situation as follows: “It is crystal clear to us that the Vietnamese refugee problem has ballooned into a humanitarian crisis of global proportion and the only human way to react to such a situation is through decisive and immediate action.”

In response to the plight of these refugees, in 1979 Mayor Marion Dewar of the City of Ottawa called a meeting of community organizations, church groups, and social service agencies in the city in her office to discuss the ways to help them.  As a result, Project 4000 was formed with the objective of campaigning for the admission of up to 4,000 Indochinese refugees, the majority of whom came from Vietnam, to the City of Ottawa through the Private Sponsorship Program of the federal government.  Similar community initiatives were undertaken elsewhere in Canada, most notably the Operation Lifeline spearheaded by Professor Howard Adelman in Toronto.  

Little more than two weeks elapsed from the initial meeting of church leaders, ethnic community representatives and immigration officials in Mayor Dewar's office on June 27, 1979 until the rally at the Ottawa Civic Centre on July 12, and yet it was in this short period that the structure of one of the largest grassroots social movements in Canada's history was formed.

Within a month of that rally, which attracted close to 3,000 people – many more than originally expected -- most of the 347 sponsor groups had been formed and registered at the local Immigration office.

Subsequently, the federal government under Prime Minister Joe Clark decided to accept 50,000 refugees, mostly Vietnamese, but also including Cambodians and Laotians who fled the newly established Communist regimes in their countries.

Project 4000 was Ottawa's response to the Boat People crisis of 1979.  Canadians from across the country were quick to offer help, involving thousands of volunteers from all walks of life. 

I had the honour and the privilege to serve as a member of the Board of Directors of this project from 1979 to 1983.  I learned a lot by working with hundreds of volunteers in the project.  I also came to understand the plight of the refugees, those who left everything in Vietnam and risked their lives and the lives of their loved ones in search of freedom.

In the words of two former volunteers of Project 4000, Eleanor Ryan and Sue Pike, Project 4000 was a huge risk, for both refugees and sponsors.  It required a leap of faith on both parties but, in the end, Ottawa emerged greatly enriched from the experience.

I think that the same thing can be said of the work done by hundreds of sponsor groups set up elsewhere in Canada to help Vietnamese refugees rebuild their lives in freedom.

The story of this outstanding project was well documented in the book entitled Gift of Freedom written by Brian Buckley and disseminated in 2008 by the Vietnamese Canadian Federation. 

Since their arrival in Canada, all of these refugees have, over the years, rapidly integrated themselves into Canadian society and made important contributions to the prosperity of this country.  As well, they helped in the preservation of its great values.  There are now thousands of Canadians of Vietnamese origin – who are the children and grandchildren of the refugees –working as professionals in various fields such as medicine, dentistry, pharmacy, engineering, law, economics, education, information technology, accounting, and so on.  Hundreds of Vietnamese businesses are blooming across the country.  As well, the community has started to become involved in politics, with representatives at both provincial and federal levels.

By approving this bill, Parliament will assure newcomers and their future generations of their place in this country and will prove that Canada’s inclusiveness is the foundation of its strength and prosperity.

The resettlement of thousands of refugees in the aftermath of the Vietnam War is yet another shining chapter in the history of Canada.  It once again showed the compassion and generosity of the Canadian people in response to the sufferings of people around the world, including those who fled tyrannical regimes in search of freedom.

This shining chapter should be honoured and enshrined in Canadian history.  This, I believe, is the main reason for Bill S-219. 

Madam Deputy Chair, members of the Committee, ladies and gentlemen, I have the honour to support this bill.

Thank you. 



No comments:

Post a Comment

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List